Mùi sơn mới và bụi xây dựng vẫn còn nồng nặc trong căn hộ của Taro. Mới chuyển đến được vài ngày, mọi thứ xung quanh còn lạ lẫm, từ chiếc chìa khóa đến những bước chân vang vọng ngoài hành lang. Vâng, may mắn thay, căn hộ kế bên có Akari. Cô ấy sở hữu một vẻ đẹp sắc sảo đến khó cưỡng, từng cái liếc mắt, từng nụ cười nhẹ nhàng của cô dường như mang theo một chất liệu quyến rũ đầy nguy hiểm. Không giống những người hàng xóm khác, Akali tỏ ra quá mức chiều chuộng và thân thiện với Taro. Những hộp tráng miệng được đặt trước cửa, những ánh mắt dõi theo không thèm giấu giếm khiến Taro vừa cảm thấy sung sướng vừa có chút bối rối trước sự vồ vập ấy.
Một buổi chiều mùa hè oi bức, mồ hôi nhễ nhại, Taro cùng Akari tình cờ gặp nhau. Họ bước vào chiếc thang máy cũ kỹ của tòa nhà, cánh cửa từ từ đóng lại, vang lên tiếng rít dây cáp quen thuộc. Thế nhưng chưa kịp chạm đến con số tầng, cả không gian đột ngột rung lên bần bật. Một trận động đất dữ dội ập đến, phá vỡ sự tĩnh lặng của tòa nhà. Tiếng kim loại va đập rầm rầm vào thành thang máy, bóng đèn chói lói rồi vụt tắt, để lại một khoảng tối mù mịt và tiếng la hét thất thanh.
Khi mặt đất ngừng chao đảo, sự ngột ngạt bao trùm lấy hai người. Hệ thống cứu hộ không hoạt động, chiếc thang máy đã bị kẹt giữa các tầng. Taro vội vàng móc điện thoại ra nhưng màn hình chỉ hiển thị vạch trống trơn. Sóng biến mất, mọi nỗ lực gọi cứu hộ đều vô ích. Nhiệt độ bên trong thang máy vì thiếu luân chuyển không khí mà tăng vọt. Mồ hôi đầm đìa, từng giọt nước theo chân lông lóc chảy xuống cổ áo, làm ướt đẫm lưng áo cả hai.
Cơn khát của Taro lúc này như có lửa đốt. Cổ họng khô rát, đầu óc bắt đầu quay cuồng vì mất nước. Anh ta nhìn sang Akari, hơi thở của cô phả ra mùi hương thoang thoảng, lẫn mùi mồ hôi mặn mặn đặc trưng của cơ thể đang nóng lên vì sợ hãi và nhiệt độ. Một suy nghĩ quái gở, trỗi dậy từ chính bản năng đang lúc mềm yếu nhất của Taro. Anh ta thì thào, đưa ra một lời đề nghị quái dị đến mức chính bản thân cũng thấy giật mình: Cho... cho tôi uống mồ hôi của cô đi.
Bằng một cách nào đó, ánh mắt khiêu khích của Akari không hề tỏ ra ghê tởm. Cô ấy thậm chí còn mỉm cười nhẹ nhõm, dùng tay quệt đi giọt mồ hôi trên trán rồi đưa ngón tay ấy lên môi Taro. Vị mặn mòi, ngai ngái chạm vào đầu lưỡi khiến Taro chớp mắt. Chất lỏng ấm nóng trượt xuống cổ họng như một loại thuốc phiện, dịu đi cơn khát tạm thời nhưng lại kích thích sự thèm khát tột độ bên trong anh ta bùng lên.
Không thể dừng lại được nữa. Cơn khát trong Taro bây giờ không còn đơn thuần là sự mong muốn giải khát. Nó biến thành một cơn say cuồng nhiệt, một cơn đói khát xông lên tận đỉnh đầu. Taro nắm chặt lấy cổ tay Akari, đôi mắt đầy dục vọng gườm gườm nhìn cô. Anh ta khàn giọng, rót vào tai cô những lời thì thà thì thổn: Tôi cần nhiều hơn thế... Cho tôi uống nhiều nước hơn...
Akari không đẩy ra, cũng chẳng gọi cứu hộ nữa. Trái lại, cô dán sát cơ thể nóng bỏng vào anh ta, để lộ ra những đường cong tuyệt mỹ nơi cổ áo đã ướt sũng vì mồ hôi. Cô thì thầm đáp lại bằng một giọng điệu đầy ngỏng ngoèo: Vậy thì... đừng có mà ngừng lại đấy...
Khi ngón tay của Taro luồn xuống những nếp vải ướt mồ hôi, cuối cùng cũng chạm đến nơi ẩn nấp kín đáo nhất của Akari, cảm giác thèm khát như được đẩy lên đỉnh điểm. Khu vực đó ấm nóng hơn bất cứ nơi nào trên cơ thể, ẩm ướt, mềm mại và bốc ra một thứ hương vị say lòng người. Không còn là sự giải khát đơn thuần của người mất nước nữa, mà là sự hòa quyện tột độ của hai cơ thể đang bị mắc kẹt, tuyệt vọng giữa bốn bức tường sắt. Cơn khát của Taro và sự buông thả của Akari bắt đầu bung tỏa, xóa nhòa ranh giới của sự tôn trọng và bản năng, để lại một không gian ngột ngạt nhưng lại đang bùng cháy lên những ham muốn tăm tối nhất.







