Phim Bị lạc trong rừng, thanh niên may mắn ngủ chung với idol trong cơn mưa bão Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Bị lạc trong rừng, thanh niên may mắn ngủ chung với idol trong cơn mưa bão Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Bị lạc trong rừng, thanh niên may mắn ngủ chung với idol trong cơn mưa bão Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Shoko Takahashi

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Tôi được nhóm bạn thân rủ đi leo núi ở vùng ngoại ô Saitama tổ chức tiệc BBQ cuối tuần. Thấy mọi người hào hứng, tôi cũng gật cái rụp cho bằng chị bằng em, chứ nói thật thì tôi không phải dân leo núi hay cắm trại gì đâu. Lên xe bus rồi đi bộ mấy cây số đường mòn trên núi, hai chân đã mỏi nhừ. Nhưng nghĩ đến mấy đùi bò nướng xèo xèo trên thanh sắt, mùi mỡ chảy xuống thanh củi cháy lép bép, lại thêm lon bia lạnh thấu xương sau cả buổi leo núi, tôi liền quên hết mệt mỏi.

Đoạn đường lên núi rợp bóng cây, gió thổi se se lạnh. Nhóm tôi gồm có năm sáu thằng, ai cũng mặt đỏ tía vì leo dốc. Tèo – thằng bạn thân nhất tôi – hét lớn phía trước Nhanh lên bà con ơi, nướng trước thì ngon hơn!, bọn tôi cười ồ lên cúi cặt bước.

Đến nơi trăng trởi, khói BBQ đã ngút lên nghi ngút. Tôi vừa bỏ balo xuống thì thấy một nhóm người bên cạnh cũng đang chuẩn bị nướng. Nhóm đó toàn con gái, ồn ào vui vẻ lắm. Tôi không để ý lắm, chỉ nghĩ chắc là nhóm leo núi khác. Thế mà khi quay sang lấy nước ngọt, tôi suýt sặc nước ra ngoài.

Shoko Takahashi.

Cô ấy đang ngồi bên nhóm kia, tóc dài đen nhánh hơi xõa trên vai, mặc chiếc áo sơ mi trắng cùng quần jean đơn giản, trông không khác gì một cô gái bình thường nếu không phải… Tôi quá quen với gương mặt đó rồi. Xem đủ mọi chương trình của cô, từ buổi live đầu tay cho đến single mới nhất, poster cô dán kín cả tường phòng ngủ. Tim tôi đập thình thịch, tay chân bủn rủn, suýt nữa là quăng cả chai nước xuống đất.

Mấy thằng bạn thấy tôi đứng sững sờ như phỗng hóa, Tèo vỗ vai tôi hỏi Ê mày biết con bé kia hả? Tôi ậm ừ gật đầu, mắt không rời khỏi Shoko được nửa giây.

Buổi BBQ diễn ra khá đông vui. Hai nhóm ngồi cách nhau nhưng thỉnh thoảng cũng giao lưu nói chuyện. Tôi cố gắng bình tĩnh, ngồi nướng thịt, cười đùa với mấy đứa bạn cho giống người bình thường. Nhưng mà đầu óc cứ mơ hồ, tay cầm kẹp gắp thịt run bần bật, miếng thịt bò to đùng rơi xuống thanh thì phải nhặt lên gắp lại ba bốn lần.

Rồi Shoko đứng dậy, đi về phía nhóm chúng tôi. Tim tôi tưởng như ngừng đập. Cô bước tới, nở nụ cười nhẹ nhàng, lễ phép cúi đầu nói:

Xin lỗi mọi người ơi, mình… mình có thể xin một chút nước sốt cà ri được không? Nhóm mình hết mất rồi.

Tôi nuốt nước bọt, tay run run cầm lọ sốt cà ri đưa sang. Lúc cô cúi lấy lọ sốt, ngón tay tôi chạm nhẹ vào ngón tay cô. Chỉ một tích tắc thôi, nhưng như bị dòng điện chạy qua vậy. Ngón tay cô ấm, mềm, mịn. Tôi cứng đơ người, không dám nhìn lên mắt cô. Shoko ngẩng lên, đôi mắt nâu ấm áp nhìn tôi, cười nhẹ rồi cúi đầu cảm ơn rút đi.

Tôi đứng đó, tay cầm lọ sốt cà ri mà như cầm một viên kim cương. Tèo thấy mặt tôi tái mét, bèn kéo ra sau lưng thì thầm Mày bị điên hả? Mặt mày sao mà trắng dữ vậy? Trăng đấy à? Tôi chỉ lắc đầu, không nói được câu nào.

Trời vẫn trong xanh khi bắt đầu buổi chiều. Nhưng khoảng bốn giờ chiều, bầu trời bỗng chuyển âm u nhanh một cách khó tin. Mây đen ùn ùn kéo đến, gió bắt đầu thổi mạnh, lay động cả tán cây. Tôi ngửng mặt lên nhìn, thấy ráng xanh phía chân trời. Chưa kịp nói gì thì trời đổ mưa như trút nước.

Tiếng sấm ầm ầm vang lên, mưa xối xả đánh vào mặt. Cả nhóm vội vã thu dọn đồ, tìm chỗ trú. Nhưng Shoko bỗng đứng lên, lo lắng nói gì đó với nhóm mình rồi quay đi, hướng về phía bãi đỗ xe. Tôi nghe lỏm được cô nhờ ai đó đưa về, nhưng vì mưa lớn quá, người ta không thể lái xe lên tận đây được.

Shoko quyết định tự đi xuống bãi đỗ xe để lấy áo mưa trong ô tô. Bạn cô la gì đó nhưng cô đã bước đi trong mưa.

Tôi thấy vậy mà tim đập thình thịch. Bãi đỗ xe cách chỗ chúng tôi gần hai cây số đường mòn núi, đường dốc quanh co, suối nhỏ chảy xiết giữa mưa bão. Tôi biết nguy hiểm lắm. Không suy nghĩ thêm, tôi vội vã hét lên Tôi đi theo cô ấy! rồi chạy theo hướng Shoko vừa đi.

Tèo la um sương Mày đéo đc! nhưng tôi không dừng lại. Mưa đánh vào mặt đau rát, mắt mờ đi vì nước, đường trơn trợt. Tôi chạy theo dấu chân in trên đất bùn, thở hồng hộc, tim đập như muốn vỡ ra khỏi lồng ngực. Cứ chạy được vài trăm mét thì tôi thấy có dấu hiệu trượt đổ – vết kéo dài trên mặt đất bùn. Tim tôi rụng xuống.

Shoko! Tôi hét lớn giữa tiếng mưa ào ào. Shoko!

May mắn thay, cô đang đứng né dưới gốc một cây to, người ướt nhẹp, run rẩy. Khi thấy tôi, cô giật mình quay lại, đôi mắt nở sáng lên nhưng cũng lẫn lo lắng.

Cô… sao cô ở đây? Shoko hỏi, giọng run run.

Tôi thấy cô đi một mình, đường trơn thế này nguy hiểm quá, nên đuổi theo. Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng nỗi lo chưa dừng. Bây giờ vấn đề là cả hai chúng tôi đều không biết đường về. Đường mòn núi giờ chỉ là dòng nước chảy xiết, nhánh cây rậm mù mịt, không thể phân biệt hướng nào là lối về.

Chúng tôi thử đi theo hướng tưởng là xuống bãi đỗ xe, nhưng đường càng lúc càng dốc, cây cối hai bên rậm hơn, sương mù bắt đầu bám lại. Shoko đi chậm dần, chân trượt đi mấy lần. Tôi vội nắm tay cô để giữ thăng bằng. Lần đó là lần thứ hai tay chúng tôi chạm vào nhau, nhưng hoàn cảnh thì không giống chút nào.

Đi được khoảng hai mươi phút trong mưa, cả hai đều kiệt sức. Tôi nhận ra mình đã lạc đường hoàn toàn. Quanh quanh toàn là cây cối, không thấy dấu mực hay đường mòn quen thuộc nào. Thú thật, tôi sợ. Sợ cho mình, nhưng sợ hơn cho Shoko – cô ấy là idol nổi tiếng, nếu bị thương hay gặp sự cố gì thì… tôi không dám nghĩ tiếp.

May mắn thay – hoặc là lục thần phù hộ – phía trước bọn tôi lờ mờ thấy một bóng nhà. Một ngôi nhà gỗ cũ kỹ, mái ngói rêu phong, cửa sổ đóng kín, xung quanh cỏ dại mọc um tùm. Ngôi nhà hoang.

Tới đó trú mưa đã! Tôi nói, nắm tay Shoko bước nhanh lên.

Cửa nặng đẩy ra kêu rè rét, mùi ẩm mốc xộc vào mũi. Bên trong tối om, nhưng may có mấy tia sáng cuối ngày len qua kẽ vách gỗ. Tôi bật đèn pin điện thoại quét qua – phòng khách trống, có cái lò sưởi cũ, bàn ghế mục nát, trên tường còn treo mấy bức tranh cũ bay phất phơ vì gió lùa qua khe cửa sổ. Nơi đây chắc đã bỏ hoang nhiều năm.

Shoko bước vào, hai vai run lên bần bật vì lạnh và sợ. Mưa vẫn xối xả bên ngoài, tiếng sấm ì ầm vọng qua thung lũng.

Tôi… tôi gọi cứu hộ được không? Shoko hỏi, giọng nhỏ.

Tôi lắc đầu. Điện thoại tôi gần hết pin, sóng cũng yếu lắm ở đây. Nhưng tôi nghĩ chúng ta nên ở đây chờ, sáng mai đội cứu hộ sẽ tìm được.

Shoko gật đầu, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, hai tay ôm lấy đầu gối. Tôi nhìn cô mà lòng quặn lại. Cô chỉ mặc áo sơ mỏng, quần jean, giờ ướt nhẹp cả, da tái trắng, răng lập tức lập cập.

Không suy nghĩ nhiều, tôi cởi áo khoác ngoài ra, bước tới khoác lên vai Shoko. Cô ngước lên nhìn tôi, đôi mắt ướt nhòe vì mưa lẫn nước gì đó, miệng thưa chữ cảm ơn mà nghe như sắp khóc.

Tôi đi tìm cái gì khô đã. Tôi nói rồi lục trong túi, tìm thấy khăn tay của mình. Dùng nó thấm nước trên tóc và vai cô. Shoko cúi đầu, không nói gì, nhưng vai cô không run dữ dội như lúc nãy nữa.

Lò sưởi cũ không thể đốt được vì ống khói bị tắc, nhưng tôi vẫn tìm được vài mảnh ván khô ở góc nhà, đốt lên được một ngọn lửa nhỏ. Ánh lửa bập bùng hắt lên tường, tạo ra chút ấm áp mong manh. Tôi đẩy chiếc ghế lại gần lửa hơn, bảo Shoko ngồi gần lên.

Chúng tôi ngồi đối diện nhau bên ngọn lửa nhỏ. Ánh sáng lửa chiếu lên gương mặt Shoko, gò má hơi đỏ vì lạnh, mũi đỏ hắt, trông gần gũi đến kỳ lạ. Bình thường trên poster hay màn hình, cô ấy lung linh như tiên, còn bây giờ thì ướt nhẹp, mệt mỏi, và… rất người.

Cảm ơn anh. Shoko nói khẽ, ngón tay cô với lấy ly trà tôi tìm được trên kệ – không biết từ năm nào, nhưng vẫn còn ấm vì tôi vừa đổ nước nóng vào. Cô ôm ly trà hai tay, hít hơi nước, thở ra chậm rãi.

Idol mà, sợ lạnh như vậy à? tôi cố gắng đùa nhẹ nhàng.

Shoko cười khẽ, run run. Thì… là người mà. Người ai chả lạnh.

Gần ngọn lửa thế mà hơi ấm vẫn không đủ. Tôi thấy Shoko ngồi co ro, hai tay ôm lấy mình. Không kìm được, tôi ngồi lại gần hơn, cách cô chỉ nửa cánh tay. Cô nhìn tôi, rồi tựa nhẹ vai vào vai tôi. Cái vai ấy run lên, lạnh và mềm.

Như thế… ấm hơn chưa? tôi hỏi, giọng mình cũng run vì lạnh và vì khoảng cách ấy.

Shoko gật đầu, nhắm mắt lại, mái tóc đen mềm xướt qua cổ áo tôi. Tôi đặt tay lên vai cô, xoa nhẹ để giúp cô thư giãn. Nhịp thở cô dần đều hơn, nhưng cái lạnh dường như không chịu buông tha.

Rồi cô quay sang nhìn tôi, đôi mắt trong veo, hơi sưng vì mệt, nước mắt lấp lánh ở khóe mi. Anh… anh ấm quá.

Không biết nói gì, tôi chỉ gật đầu, rồi vòng tay qua ôm lấy cô. Chịu thêm một cái ôm. Shoko cũng vòng tay ôm lại, siết chặt. Chúng tôi ôm nhau như hai đứa trẻ lạc mẹ giữa đêm mưa bão trên núi hoang, chia sẻ hơi ấm cho nhau, nghe nhịp tim nhau đập dồn dập.

Bên ngoài, mưa vẫn xối xả, gió rít qua khe vách gỗ, sấm thỉnh thoảng nổ đì đẹt phía xa. Nhưng trong ngôi nhà hoang ấy, hai con người lạ mà thân, lạnh giá dần tan biến. Tôi cúi đầu, mùi hương nhẹ nhàng của Shoko bay vào mũi – thứ mùi hương mà tôi đã ngửi thấy trong concert, trong poster, trong giấc mơ, nhưng bây giờ gần hơn, ấm hơn, thực hơn bao giờ hết.

Chúng tôi ở như vậy rất lâu. Đến lúc tôi cảm thấy mệt lả, mí mắt nặng trĩu, thì Shoko cũng đã ngủ thiếp đi trong vòng tay tôi. Tôi không buông ra. Không thể buông. Cô ấy đang dựa dẫm vào tôi, tin tưởng tôi, và tôi không nỡ làm cô thức giấc giữa đêm hoang vu ấy.

Tôi cũng chìm vào giấc ngủ, vòng tay vẫn giữ chặt cô, nghe tiếng mưa từ từ nhỏ lại.

Sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua mái nhà hoang, chiếu thẳng vào mặt. Tôi tỉnh dậy đầu tiên, cổ cứng đơ, lưng nhức nhối, nhưng tay vẫn vòng qua eo Shoko. Cô ấy vẫn ngủ ngon lành, gương mặt bình yên, đôi môi hơi mím lại, mái tóc rối bù nằm lòa xòa trên vai tôi.

Tim tôi đập thình thịch. Tôi cẩn thận gỡ tay ra, đứng lên dập giơ cho tỉnh. Đúng lúc đó, ngoài xa vọng lại tiếng trực thăng và loa gọi. Đội cứu hộ đã tìm thấy.

Khi hai bước chạy ra ngoài, tôi thấy nhân viên cứu hộ và cả nhóm bạn đang đứng dưới thung lũng. Tèo hét lên Mày chết toi rồi, đêm qua mày đi đâu mất! Cả nhóm bạn chạy lên, nhìn thấy hai chúng tôi từ nhà hoang bước ra, ai cũng ngạc nhiên.

Shoko tỉnh dậy, nhìn thấy ánh sáng, nhìn thấy mọi người, liền đứng dậy, chỉnh lại tóc áo. Nhưng trước khi đi, cô quay lại nhìn tôi. Hôm nay cô mặc đồ khô của nhóm mình, nhưng đôi mắt ấy vẫn y như đêm qua – ấm áp, dịu dàng.

Cô cất tay vào túi áo, lấy ra một tờ giấy nhỏ gấp gọn, viết thứ gì đó, rồi đưa cho tôi.

Đây là địa chỉ của tôi. Shoko mỉm cười nhẹ, má hơi ửng đỏ vì ngượng. Cảm ơn anh đã tìm tôi. Cảm ơn vì mọi thứ.

Tôi đứng đó, lóng ngóng không biết nói gì, chỉ gật đầu lia lịa, nhận tờ giấy bằng cả hai tay như nhận bảo vật.

Cô cúi đầu chào nhẹ, quay lại với nhóm mình. Khi đoàn người đi khuất sau đồi, tôi mới mở tờ giấy ra. Thay vì địa chỉ, trên đó chỉ viết bằng nét chữ thanh tú của cô:

Cảm ơn anh đã sưởi ấm tôi đêm đó. Hy vọng gặp lại.

Và phía dưới, có in logo chính thức của Shoko Takahashi cùng địa chỉ email liên hệ.

Tôi nhét tờ giấy vào túi ngực áo, tim đập loạn xôn xao. Vài ngày sau khi về thành phố, tôi ngồi trong phòng trọ, nhìn lên bức poster Shoko dán trên tường mà cười như điên. Tèo gõ cửa hỏi Mày bị gì không, tối nay mày cười một mình suốt vậy?

Tôi lắc đầu, mắt dán vào điện thoại – vì tôi đã gửi email cho cô bằng địa chỉ ấy, tay run đến mức ấn sai phím mấy lần.

Vài ngày sau, trong hộp thư đến xuất hiện một tin nhắn ngắn:

Hôm đó, tôi cũng rất vui. Dù hoàn cảnh có tệ đến đâu, tôi nghị lực là nhờ có anh bên cạnh. Nếu anh không ngại, tôi muốn gặp anh lần nữa – lần này không phải giữa trời mưa bão nhé.

Tôi đọc đi đọc lại ba lần, rồi cười toe toét, ngả người ra ghế. Cái màn hình điện thoại chiếu sáng cả gương mặt ngây ngô của tôi. Thì ra, bị lạc trong rừng cũng không hẳn là chuyện tồi tệ nhất đời. Đôi khi, nó lại là chuyện may mắn nhất mà bạn từng gặp.

Thu gọn...