Trong căn nhà nhỏ cuối ngõ, những tiếng cười nói vang lên râm ran từ bàn ăn. Bố anh ngồi đối diện, ánh mắt thoáng liếc nhìn cậu bé hàng xóm đang lúng túng ngồi bên cạnh bạn gái của con trai. Cô bé ấy vốn dĩ năng động, nhưng lúc này dường như cũng ngại ngùng hơn thường lệ, đôi má ửng hồng mỗi khi vô tình chạm mắt với ông.
Bố anh luôn tỏ ra vui vẻ, thường xuyên trêu đùa để phá tan không khí, nhưng trong những câu chuyện đó, ánh nhìn ông lại không khó để nhận ra chút gì đó khác thường. Cậu bé ngồi im, đôi lúc liếc sang cô bạn gái, thấy cô khẽ mỉm cười rồi lại cúi đầu, khiến cậu cũng bối rối không kém.
Tối muộn, khi mọi người đã về phòng, bố anh vẫn ngồi lại phòng khách, lặng lẽ nhâm nhi ly trà. Tiếng nói chuyện nhỏ của hai đứa trẻ vọng từ trên gác xuống. Ông nhớ lại ngày xưa, khi còn trẻ, cũng từng trải qua những cảm xúc bồi hồi như vậy. Nhưng giờ, nhìn vào ánh mắt lén lút của cậu bé và nụ cười đầy ẩn ý của cô bé, ông chợt nhận ra, sự trong sáng ấy đang dần bị thay thế bởi những ham muốn mơ hồ, khó tả.
Đêm ấy, giấc ngủ của cả ba người không trọn vẹn. Trong đầu mỗi người đều vương vấn những suy nghĩ riêng, những cảm xúc khó nói thành lời.







