Cái bếp nhà mình lúc nào cũng tỏa ra mùi nghệ mẻ, mùi cháy xém nhẹ của mấy nồi cám lợn mà ông ấy thích ăn. Cứ độ giữa mùa hè nắng đổ như thiêu như đốt, tôi lại thấy lòng xót xa khi nhìn cái lưng còng của bố chồng u80 đang chật chạp gắp từng miếng rau muống vắt. Ông đã bước sang tuổi bát tuần, cái tuổi mà ai cũng bảo là mây mờ mặt đất, sức khỏe cứ một ngày một xẹp. Đôi chân ông vốn đã yếu, giờ lại thêm cái đầu gối cứ đến mùa lạnh là đau âm ỉ, làm tròn làm vuông cái việc đi lại vệ sinh cá nhân mà chẳng còn tự lo được nữa.
Nhưng tôi thề thốt gì với ông, chứ cái thằng chồng nó cứ phăm phăm ra đi làm từ sáng tới tối về nhà bơ vơ bơ một bữa cơm, thế nên cô con dâu hiếu thảo đành tự tay lo liệu chu toàn. Nói thật lòng, đối với tôi, ông đâu chỉ là cái tên trên giấy tờ pháp lý. Ông là người từng bón cơm từng đũa nuôi nó khôn lớn, là người hiền lành, chẳng to tát gì nhưng cái tình, nghĩa luôn dạt dào ở đó. Nên việc tôi ngày đêm túc trực, đút từng miếng cháo, thay bỉm, tắm rửa cho ông chẳng phải là gánh nặng. Đó là cái phúc, là niềm an yên lạ kỳ mỗi khi ngó thấy ông ngủ một giấc sâu giữa đêm.
Thế nhưng, cái đời nó éo có cái chữ ngờ đâu. Dạo đó chồng tôi đi công tác xa, nhà chỉ có tôi với ông. Một buổi chiều mát trời, ông gọi tôi vào phòng, giọng run run bảo tôi đi chợ giúp ông mua ít ngô, khoai về luộc. Chợ gần nhà, đi bộ mất có năm phút. Tôi dắt ông ra tới ngõ, ai ngờ trời vừa đổ mưa phùn, sân trơn tá lả. Ông đột nhiên khuỵu chân, mặt nhăn nhó kêu đau rồi thiếu chút nữa té nhào vì nỗi buồn đi vệ sinh đột ngột dâng lên. Tôi ôm chầm lấy ông kịp lúc, vất vả lắm mới đỡ được ông lên, thay quần áo rồi tấm tắc lo cho ông.
Chiều đó chồng tôi về, thấy cái vẻ lảo đảo của ông, mặt nhăn nhó đùng đùng tuyên bố luôn: Bố già thế này rồi, cứ thế này thì chết rũ ra ngoài này, mai bố lên viện dưỡng lão đi. Để ở đó có bác sĩ túc trực, có người chăm sóc bài bản, bố đỡ vất vả cháu cũng nhẹ người. Anh ta kêu than vãn về việc không có thời gian, rồi búng tay ra vẻ vạch sẵn một cái viện nọ ở ngoại ô, tiền bạc thì anh ta lo, chả cần ai phải cúi đầu nghĩ ngợi. Anh ta phán xanh rờn rồi chạy đi chạy lại làm thủ tục, chốt lịch nhập viện vào đúng thứ hai tuần sau, mà chả thèm thò đầu ra hỏi xem người trong cuộc nghĩ thế nào. Bố tôi lặng thinh, chỉ ngồi bóp gối, còn tôi thì tức nghẹt cổ họng nhưng chẳng thể cãi lời chồng.
Hai ngày trôi đi trong sự ngột ngạt. Cứ mỗi lần nhìn ông run rẩy bám lấy tay tôi, lòng tôi như bị xé từng mảnh. Chỉ còn đúng bốn ngày nữa là ông sẽ phải ly biệt căn nhà quen thuộc này để chui vào bốn bức tường trắng toát đầy mùi thuốc kháng sinh. Tôi chợt nhận ra mình còn đang giấu trong lòng một sự sợ hãi tận cùng: sợ ngày mai thức dậy, cái bóng râu ria ấy sẽ mãi biến mất khỏi ngưỡng cửa.
Đêm đó, tôi không ngủ. Tôi tự tay vò vét sạch những gì trong tủ quần áo của ông, gấp gọn mấy bộ đồ lót cũ kỹ. Rồi nhìn ông đang co ro ngủ dưới giường hẹp, tôi chợt đưa tay lần xuống dưới. Chồng tôi nghĩ là vợ anh chăm sóc bố cho ra hồn, nào có biết tôi tự nguyện làm mọi thứ từ A đến Z cho ông ấy. Không chỉ lo cơm – canh – áo – thuốc, tôi còn luôn ở đó để giải quyết những nhu cầu bức thiết nhất của ông. Tôi chẳng hề vượt quá giới hạn vợ chồng, tôi chỉ dùng đôi bàn tay thô ráp xoa nắn từng cục thịt chai sẹo, hay dùng miệng ngậm lấy vật ấy giúp ông xả hạ cho bớt đi sự ngột ngạt của tuổi già. Tiếng rên rỉ nhè nhẹ của ông hòa cùng giường gỗ cũ kẽo kẹt, lành lạnh lắm chứ chả hề có chút tội lỗi nào.
Nhưng hôm đó, bốn ngày cũng sắp điểm, tôi bỗng nhiên không muốn dừng lại ở cái ranh giới mong manh ấy nữa. Tôi trèo luôn lên người ông, đè ông xuống chiếc nệm mỏng. Ông ban đầu giật mình định đẩy, nhưng khi môi tôi tìm đến môi ông, khi da thịt hai thằng người cùng huyết thống mà lại gần gũi đến mức như một cõi mơ, ông gào lên một tiếng rồi rên rỉ bấu chặt lấy tôi. Không còn sự dè dặt của người làm mẹ, của người con dâu, hai thằng người chúng tôi điên cuồng bám lấy nhau như hai kẻ đang chết đuối vớ được cọc. Lần này tới lần khác, tôi để ông cắm sâu vào tận cùng, để đôi đùi thưa xộc xệch đập liên hồi vào nhau, để những dòng nước nóng rỉ ra tràn ngập cái giường hôi mốc.
Chúng tôi không gọi đấy là tội lỗi, chúng tôi gọi đấy là cõi nhân tình tạm bợ của những kẻ sắp mất đi. Tôi muốn cháy hết mình để ông thấy đàn bà vẫn còn ngon ngọt, và ông cũng bắn tung tóe trong tôi từng đợt, như muốn đánh dấu rằng ở kiếp này, chưa ai bao giờ cho ông cảm giác sung sướng tột độ đến thế. Rất nhiều đêm thâu trong bốn ngày ngắn ngủi ấy, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng thở hắt, tạo thành một bản tình ca điên rồ giữa cái gầm giường hẹp và cái mùi hôi mốc của tuổi già. Chúng tôi cứ thế mà đụ nhau tê lết, tạo nên những kỷ niệm đẹp tuyệt diệu mà chẳng bao giờ định kể với ai, kể cả với cái thằng chồng ngốc ẩn mình ngoài kia.







