Khi chồng nhận được cuộc gọi khẩn từ sếp yêu cầu bay sang nước ngoài gấp, bà mẹ trẻ chỉ kịp tiễn ông ra sân bay rồi quay về nhà. Căn nhà vốn đã yên tĩnh giờ lại càng vắng lặng hơn, chỉ còn lại cô và cậu con trai tuổi mười tám, đang độ lớn đầy phơi phới. Vì làm việc từ xa nên cô vẫn duy trì được vẻ ngoài thon thả, làn da trắng mịn và nét trẻ trung hơn tuổi thật. Lâu nay, Ken thường lén lút quan sát bố mẹ mỗi khi hai người ân ái, nhận ra mẹ là người có nhu cầu cao, dáng vẻ say mê khi được yêu chiều khiến cậu nhiều đêm trằn trọc.
Trong đầu chàng trai trẻ bắt đầu nhen nhóm ý nghĩ táo bạo. Với bố vắng nhà, cơ hội đã đến; cậu biết mẹ không hề lạnh lùng, ngược lại rất dễ chạm vào cảm xúc. Ban đầu, Ken chỉ thử vài câu nói đùa, ánh mắt lâu hơn bình thường, cố tình để lộ vẻ mạnh mẽ và chín chắn. Cô vô tình nhận ra, bất giác thấy ngại ngùng nhưng cũng có chút rung động khó tả.
Một buổi tối, Ken chủ động lại gần, giọng dịu dàng nhưng rõ ràng. Mẹ, lâu rồi mình không tâm sự, để con làm cho mẹ thoải mái một chút nhé. Cô định đẩy tay cậu ra nhưng cử chỉ đó quá yếu ớt, dường như một phần trong cô muốn thử cảm giác mới mẻ. Cơ thể đàn bà vốn nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ cũng đủ khiến trái tim loạn nhịp.
Cô không phản kháng mạnh mẽ như cách người ta vẫn tưởng. Dần dần, lý trí nhường chỗ cho bản năng, cô để con trai dẫn dắt, tận hưởng sự mạnh mẽ, dẻo dai khác hẳn người chồng đã qua tuổi xế chiều. Thú thật, cô cũng biết Ken thầm để ý mình từ lâu, chỉ là chưa có dịp hay dũng khí để cả hai tiến xa hơn.
Khoảnh khắc ấy, cô không còn thấy khoảng cách mẹ-con, chỉ còn lại hai cơ thể khao khát, hòa quyện vào nhau trong khoái cảm mới lạ. Cô nhận ra, đàn bà đôi khi chỉ cần một chàng trai trẻ trung, nhiệt huyết để thỏa mãn những điều đã lâu bị bỏ quên. Và Ken, cũng chẳng còn là cậu thiếu niên ngây ngô, đã biết cách yêu thương và chiều chuộng mẹ theo cách riêng của mình.







