Ánh nắng xuyên qua khe cửa, hắt lên bức tường ẩm mốc, vẽ nên những vệt sáng đứt quãng. Ngoài kia, gió vẫn thổi, xào xạc lá khô ven bờ sông, nhưng trong căn phòng chật hẹp, không gian lại trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. Cô ngồi trên mép giường, tay run run, mắt nhìn xuống bàn tay mình đang nắm chặt một góc chăn. Trước mặt cô, anh đứng đó, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như mọi khi, nhưng có gì đó khác — một ánh nhìn khó hiểu, như muốn nói nhiều hơn những gì đang cố kìm nén.
Anh không nói gì, chỉ bước lại gần, từng bước chậm rãi nhưng chắc nịch, khiến mặt sàn kêu kẽo kẹt. Cô cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra, hòa vào mùi hương quen thuộc nhưng vẫn khiến tim cô đập nhanh hơn. Không gian bỗng chốc thu hẹp lại, chỉ còn khoảng cách mong manh giữa hai người.
Bàn tay anh chạm nhẹ lên cổ tay cô, kéo cô lại gần hơn. Đôi môi anh khẽ chạm vào tai cô, thì thầm một câu ngắn gọn, mơ hồ, nhưng đủ để khiến toàn thân cô run lên. Cô không kịp hiểu hết ý nghĩa, chỉ biết mình đang dần mất kiểm soát, cảm xúc cuộn trào, mâu thuẫn giữa nỗi sợ và khao khát. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ như vỡ òa, không còn khoảng cách, không còn giới hạn, chỉ còn lại hai con người đắm chìm trong cảm xúc riêng tư nhất.
Cô không còn nhớ rõ mình đã làm gì, chỉ biết rằng mọi thứ xảy ra như một cơn sóng, mạnh mẽ và không thể ngăn cản. Tay anh lần mò khắp cơ thể cô, từng đường chạm đều khiến cô thở dốc, tim đập thình thịch. Anh dịu dàng nhưng cũng quyết liệt, như thể muốn nuốt chửng lấy cô, khiến cô không còn đủ sức kháng cự.
Đến khi cả hai cùng đạt đến đỉnh điểm, cô gần như không còn sức lực, cơ thể mềm nhũn tựa vào ngực anh. Anh ôm cô thật chặt, không nói gì, chỉ im lặng lắng nghe nhịp tim của cả hai đang đập cùng một nhịp. Ngoài kia, gió vẫn thổi, nhưng trong căn phòng này, mọi thứ đã khác — không còn là hai con người xa lạ, không còn là mối quan hệ gượng ép, chỉ còn lại những dư vị ngọt ngào và cay đắng của khoảnh khắc ấy.
Cô nằm đó, nhìn lên trần nhà, tâm trí vẫn rối bời. Cô không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết liệu có nên tiếp tục hay dừng lại. Nhưng lúc này, trong khoảnh khắc này, cô chỉ muốn tận hưởng cảm giác được yêu thương, được chiều chuộng, dù chỉ là nhất thời. Vì đôi khi, cuộc sống không cần quá nhiều toan tính, chỉ cần một khoảnh khắc thật sự sống cho bản thân.







