Căn nhà vốn là nơi tổ ấm bình yên, giờ đây đối với Lan chỉ còn là một cái hầm băng lạnh lẽo. Tám năm hôn nhân, cô đã dành trọn thanh xuân để vun vén, nhưng đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh và những vết son lạ trên cổ áo chồng sau mỗi buổi "họp muộn". Nỗi đau bị phản bội gặm nhấm tâm hồn Lan mỗi đêm, khi cô phát hiện ra gã chồng đạo mạo bấy lâu vẫn âm thầm nuôi nhân tình bên ngoài.
Trong cơn tuyệt vọng và buồn chồng ngoại tình, vợ cho trai trẻ ở chỗ làm thêm đụ như một cách để giải tỏa nỗi uất hận đang dâng trào. Tại quán cà phê nhỏ nơi Lan xin làm thêm để tìm lại chút cân bằng, cô đã gặp Hoàng – một cậu sinh viên năm cuối với thân hình rắn rỏi và ánh mắt tràn đầy sức sống. Sự quan tâm ân cần, đôi khi là những cái chạm tay vô ý của Hoàng đã đánh thức bản năng đàn bà bị bỏ đói bấy lâu trong Lan.
Một buổi tối muộn, khi cơn mưa rào bất chợt trút xuống và quán đã vắng khách, Lan ngồi thẫn thờ bên quầy pha chế, nước mắt vô thức rơi dài. Hoàng tiến lại gần, bàn tay ấm nóng đặt lên vai cô như một sự an ủi. Trong không gian tĩnh lặng chỉ có tiếng mưa rít gào, mùi hương nam tính nồng nàn từ cậu trai trẻ khiến lý trí của Lan sụp đổ hoàn toàn. Cô quay lại, vùi đầu vào lồng ngực vững chãi ấy, mặc kệ những chuẩn mực đạo đức đang gào thét.
Họ lao vào nhau ngay tại gian phòng kho chật hẹp phía sau quán. Hoàng với sức trẻ hừng hực và sự khao khát cháy bỏng đã mang đến cho Lan những khoái cảm mãnh liệt mà từ lâu cô không còn tìm thấy nơi người chồng bội bạc. Từng cú thúc mạnh bạo, dứt khoát của Hoàng như muốn giúp Lan trút bỏ hết mọi uất ức, nhục nhã. Trong bóng tối lờ mờ, tiếng rên rỉ hòa cùng tiếng mưa rơi tạo nên một bản nhạc hoan lạc đầy tội lỗi. Lan nhắm nghiền mắt, tận hưởng sự thâm nhập cuồng nhiệt, tự nhủ rằng nếu chồng đã ra ngoài tìm của lạ, thì cô cũng có quyền được sưởi ấm trái tim và cơ thể mình trong vòng tay của một người đàn ông khác.







