Anh em nào đang có phòng trống cho thuê mà đang ấp ủ ý định chỉ chọn khách nữ, xinh, ngoan thì đọc bài này đi rút kinh nghiệm ngay đi. Nói thật, 9 đứa mười ông anh em nhìn thấy khách nữ ưng ý xíu là tự độngvara bùa yêu, sẵn sàng giảm giá, miễn phí rác, tự nguyện làm bảo vệ kiêm thợ sửa ống nước miễn phí. Nhưng sự đời đâu luôn như mơ.
Câu chuyện của mình bắt đầu từ hồi tháng trước. Đăng bài cho thuê phòng lên chợ tốt, mình bị một bé nhắn tin. Ít nói, lịch sự, toàn xưng em với dạ_ARG vồn tưởng phụ nữ tuổi tứ tuần. Hẹn ngày ra xem phòng, anh em cũng phải đàng hoàng dọn dẹp từ sáng sớm. Gần 5 giờ chiều, cô ấy mới xuất hiện. Trời ơi, nhìn phát mù luôn mắt. Quần áo giản dị nhưng mũi cao, da trắng, cười duyên nữa chứ.
Chưa gì mình đã tự động gật đầu cái rụp, lấy lý do cô ấy vẻ vẻ Dental lắm nên yên tâm, bắt mặc kệ đồng tiền tiền trọ chưa cần cọc cọc. Tưởng đâu duyên phận đưa đẩy, sắp có gia đình của mình lỡ bỏ lỡ, khoái trá ra mặt. Vậy đấy...
Tuần đầu tiên, ánh hào quang của người đẹp bắt đầu giảm độ sáng. Tiếng bước chân thấp thoáng không còn nữa mà thay vào đó là tiếng bạn bè đến chơi thâu đêm. Phòng cách âm kém một chút thì rõ, cười nói, ca hát như sàn diễn. Đi làm cả ngày mệt mỏi rã rời, về nhà muốn ngủ mà như nghe nhạc không lời комнате bên.
Tuần thứ 2, sự thật phơi bày hoàn toàn. Vẻ ngoài bồ nhìn phát mờ nhưng lại đi đôi với thói quen... mù vệ sinh. Rác hing mảng theo thùng ra ngoài (mình tự đi đổ cho vì sợ mẹN viền). Bát đĩa rửa dơ (sợ mùi), bẩn thì thẩy chậu rửa bát lưu cữu. Quần áo phơi đầy ban công, chiếm luôn chỗ phơi đồ của mình.
Quan trọng nhất, đến kỳ thu tiền thì mình bắt đầu thấy hình hài cô nàng siêu chu toàn: Anh ơi, tháng này em công nợ chưa về, anh để mốt em gửi nha, rồi anh ơi, tháng này em sinh nhật gấu, anh nợ em chút xíu. Thương hoa tiếc ngọc nên mình cũng nén lòng cho khất.
Thế nhưng, sự chịu đựng của con người luôn có giới hạn. Chuyện xảy ra vào cuối tháng ngoái, khi mình phải xuống nhà lấy bình gas dự phòng thì ngửi thấy mùi khét lẹt. Cô nàng tổ chức tiệc nướng trong phòng, khói mù mịt, chị hàng xóm cằn nhằninfra ngay sms gọi mình. Đỉnh điểm là cuối tuần, có một thanh niên lạ hoắc đến tìm cô nàng, đứng trước cổng cãi vã to tiếng, làm cả xóm phải tỉnh giấc.
Ngày hôm sau, mình quyết định tỉnh lại hết cở, đòi tiền cọc, bắt dọn đi. Dù cô nàng cố dùng nhan sắc để làm dịu đi bằng giọt nước mắt hối lỗi và lời hứa sửa đổi, nhưng mình đã thôi ảo tưởng.
Đó là lý do mình viết bài này này. Anh em đoán xem cái kết khi cho gái xinh thuê nhà là gì? Không phải là một cái kết lãng mạn kiểu phim Hàn Quốc nảy số, càng không phải là cảnh ra vào đàng hoàng, lễ phép. Cái kết là mình phải tự tay thu dọn bừa bộn, ngậm đắng nuốt cay khoản tiền trọ bị chây ì suốt 1 tháng, và cảnh cáo bản thân: Lần sau cho thuê nhà, mặc kệ là hoa hậu hay hoa hòe, cọc đủ, lệ làng rõ ràng, vi phạm là cuốn gói đi chỗ khác chơi!







