Người ta hay nói, số phận là một vòng tròn kín, buộc dẫu ai đó phải tái diễn những kịch bản đã qua. Đó là chính xác là những gì tôi đang trải qua. Sau một sự cố gia đình không may, cha tôi đã chọn một người phụ nữ làm vợ. Người phụ nữ ấy có một cô con gái, khiến cuộc sống trong nhà thêm phần hỗn loạn, xen kẽ nhiều thứ không thể ngờ.
Chính vì vậy, trước đây tôi với cô ấy chỉ là hai bóng dáng xa lạ, hai người từng sống ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Sự giao thoa giữa chúng tôi, chỉ mới bắt đầu từ một tháng trước. Khoảng cách giữa chúng tôi như một vách ngăn cao v vút, đầy rẫy sự ngần ngại và bỡ ngỡ.
Tuy nhiên, cô ấy dường như rất quan tâm đến tôi. Mỗi lần tôi về nhà, cô ấy lại tìm cách ngồi gần, đôi lúc là chuyện chuyện buồn cười vớ vẩn, đôi lúc là một cuốn sách vở. Nhưng điều khiến tôi không khỏi chú tâm nhất chính là cách cô ấy di chuyển. Cận cảnh, khiến tôi không thể không để ý đến những đường cong mềm mại, đầy đặn của cơ thể cô ấy. Đặc biệt là khi cô ấy ngồi xuống, bộ đôi Cặp mông tuyệt đẹp ấy lại trở thành tâm điểm, vừa vặn khiến tôi không thể nào rời mắt. Khoảng cách giữa chúng ta dường như biến mất, chỉ còn lại hình ảnh của sự quyến rũ tự nhiên đến rợn người.
Có lẽ đã đến lúc nào đó, sự kiềm chế không còn là thứ cô ấy kiên nhẫn nữa. Cô ấy bắt đầu có những hành động trực tiếp hơn. Khi đang cùng nhau xem phim, đôi khi cô ấy sẽ vô tình cọ sát vào đùi tôi. Đêm hôm đó, trong căn phòng im lặng chỉ có tiếng anh khè của chiếc TV, cô ấy lại khéo léo xo người, và cặp mông to lớn của cô như một chiếc gối êm ái, vừa vặn ôm lấy cơ thể tôi. Vật nóng bỏng từ từng đường cong ấy tỏa ra, khiến tôi nôn nào cho dù bản thân có muốn kiềm chế đến đâu chăng nữa.
Rồi đến một tối định mệnh, khi chúng ta đang cùng nhau dọn dẹp sau bữa tối. Cô ấy đột nhiên bước tới, với một nụ cười mờ mịt. Lúc đó, tôi không thể kiểm soát được bản năng. Cảm giác chạm phải, sự mềm mại của da thịt, sự gần gũi vật lý... Tất cả đã vượt ra khỏi tầm kiểm soát. Tôi làm nên một chuyện xấu hổ, một sai lầm không thể tha thứ được, không chỉ với cha, mà còn chính với cô.
Có lẽ, đây chính là phần "hậu trường" đau thương nhất của một câu chuyện bắt đầu đầy may mắn.







