Cô nhìn ngón tay vẫn còn hằn vệt máu, bật cười nhẹ: Thôi được rồi, mẹ sẽ giúp con, nhưng sau đó con phải tập trung nấu nướng cho tử tế nhé.
Lời vừa dứt, bà đã cúi xuống, đưa ngón tay thương tích vào miệng, đầu lưỡi khẽ lướt qua vết thương nhỏ. Cảm giác ấm nóng, ẩm ướt khiến tôi như chết lặng. Trong đầu không ngừng vẽ ra hình ảnh mẹ vợ đang dùng miệng chăm sóc thứ khác, còn nhạy cảm hơn nhiều. Tôi vội quay đi, cố gắng kiểm soát hơi thở, nhưng thằng nhỏ đã phản bội, cương cứng một cách khó giấu.
Bà bỗng dừng lại, ánh mắt lướt xuống, khóe môi hơi nhếch: Hình như nấu ăn không đủ giúp con thoải mái thì phải?
Tôi lúng túng không nói nên lời, mặt nóng bừng. Bà nhẹ nhàng nắm tay tôi, kéo vào phòng ngủ, giọng trầm ấm nhưng đầy quyết đoán:
Con cứ nghĩ mẹ không biết sao? Từ hôm sang đây, con thường xuyên thủ dâm trong nhà tắm, nhưng vợ con lại không cho phép. Cứ giữ trong lòng mãi không tốt. Mẹ có cách này, nếu con đồng ý, mẹ sẽ giúp con giải quyết, để tinh thần thoải mái hơn, vừa không ảnh hưởng vợ, lại vừa đảm bảo sức khỏe. Nhưng con phải hứa, chỉ một mình mẹ biết chuyện này thôi.
Tôi ngỡ như mình nghe nhầm, nhưng ánh mắt bà chân thành, ấm áp đến lạ. Có lẽ vì thương con rể, vì không muốn tôi sống trong bức bối, bà mới dám đề xuất điều không tưởng. Và có lẽ, trong hoàn cảnh này, tôi cũng không còn cách nào khác…







