Trong căn hộ tầng trên, cửa sổ mở hờ, làn gió chiều lùa vào thổi tung những sợi tóc mỏng manh. Từ phía ban công nhỏ, một bóng dáng thoáng hiện ra rồi nhanh chóng khuất sau tấm rèm mỏng. Mỗi buổi chiều muộn, khi nắng chuyển dần sang màu cam ấm, nàng thường ra đó, để mặc làn gió chạm nhẹ vào da thịt.
Có lần, vì trời oi bức, nàng không mặc lớp áo lót bên trong, chỉ khoác lên mình chiếc váy mỏng nhẹ. Ánh sáng hắt qua tấm rèm voan làm mờ đi đường nét, nhưng vẫn đủ để gợi lên sự gần gũi, tự nhiên của khoảnh khắc đó. Chị hàng xóm nhà kế bên, dù chưa từng gặp mặt nhiều lần, vẫn để lại trong trí nhớ một hình ảnh thoáng qua, khó quên.
Có lẽ vì thế, mỗi lần đi ngang qua cửa nhà chị, tiếng cười khúc khích, tiếng nhạc nhẹ vọng ra từ căn phòng, lại khiến lòng người lưu luyến, bồi hồi một cảm giác khó tả. Không rõ vô tình hay cố ý, nhưng hình ảnh ấy, tựa như một nét chấm phá trong cuộc sống vốn dĩ quen thuộc, mang đến chút hương vị khác lạ, khó đoán trước.







