Trời đã về khuya, cả căn nhà chìm trong sự yên tĩnh đến lạ thường. Ánh đèn ngủ hắt ra từ phòng ngủ đủ để thấy bóng hai người trên giường, chỉ nghe tiếng thở nhẹ, tiếng chăn vải xào xạc. Cô nằm im, mắt nhìn trần, lòng bỗng nhiên xốn xang khó tả. Cảm giác ngại ngùng, muốn được gần gũi, nhưng lại sợ nếu nói ra sẽ bị từ chối, bị xem là quá đáng.
Rồi cô khẽ quay sang, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng:
Cho bố đút của quý vào bướm con đi, chỉ một chút thôi...
Câu nói ngắn gọn, ngọng nghịu nhưng thật chân thành. Nó không hề có ý gì xấu xa, mà chỉ là một cách để cô bày tỏ mong muốn được che chở, được âu yếm trong đêm tối. Cô chờ, tim đập nhanh, sợ rằng anh sẽ giận, sẽ quay lưng. Nhưng rồi, anh nhẹ nhàng quay lại, tay vuốt nhẹ mái tóc cô, ánh mắt dịu dàng.
Chỉ cần một cái chạm nhẹ, một hơi ấm từ người bên cạnh, mọi lo lắng tan biến. Cô biết, anh hiểu. Không cần nói thêm gì, cả hai cứ thế tựa vào nhau, cùng chìm vào giấc ngủ yên bình, trọn vẹn.







