Chơi nhầm bạn thân và cái kết đắng cho cô bạn
Natsuki Takeuchi luôn tự hào về tình bạn của mình với Yumi – người bạn thân từ thuở học trò, người mà cô tin tưởng tuyệt đối. Hai người cùng nhau trải qua bao thăng trầm, từ những lần đi shopping đến những đêm thức trắng trò chuyện, chia sẻ mọi bí mật. Thế nên, khi Yumi khóc lóc kể về chồng mình – một gã đàn ông lười biếng, hay nói dối và luôn tìm cách trốn tránh trách nhiệm – Natsuki không thể ngồi yên.
“Mày phải làm gì đó đi, Yumi à! Tao không thể nào chịu nổi một thằng cha như thế!” – Natsuki giận dữ, quyết định sẽ trực tiếp đối mặt với gã chồng vô tích sự ấy.
Hôm đó, Natsuki xông vào nhà Yumi, không một chút do dự. Gã chồng – Kenji – đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm một lon bia, mặt mũi đắc chí như thể không có chuyện gì xảy ra. Thấy Natsuki, hắn cười nhạt: “À, cô bạn thân của vợ tao đây mà. Sao, lại đến để mắng tao hả?”
Natsuki không buông tha: “Mày biết tao đến để làm gì mà hỏi! Yumi khóc suốt vì mày, mà mày còn có vẻ vui vẻ nữa! Tao không hiểu sao một thằng cha như mày lại dám cưới Yumi!”
Kenji không hề nao núng, hắn thản nhiên: “Tao không có lỗi đâu. Tao chỉ là một người đàn ông bình thường thôi. Còn Yumi, cô ấy quá nhạy cảm. Mà thôi, tao cũng chẳng muốn cãi nhau. Cô muốn mắng thì mắng, nhưng tao bảo trước, tao không phải là kẻ xấu đâu.”
Natsuki giận đến tím mặt: “Mày còn biết xấu hổ không? Yumi làm lụng vất vả, còn mày chỉ biết ngồi không ăn bám. Mày còn dám nói mày không có lỗi?”
Kenji bỗng cười khành khạch: “Cô nói vậy là cô chưa biết hết đâu. Tao có một bí mật, mà nếu cô biết, cô sẽ không còn mắng tao nữa đâu.”
Natsuki không tin, nhưng tò mò: “Bí mật gì? Mày định lừa tao à?”
Kenji không trả lời, mà chỉ chỉ tay về phía phòng ngủ. “Cô vào đó xem, rồi sẽ biết.”
Natsuki do dự, nhưng cuối cùng cũng bước vào. Và cái cô thấy khiến cô sững sờ.
Trên giường, một chú gà trống khổng lồ, với bộ lông óng ánh, đang đậu một cách kiêu hãnh. Nó nhìn Natsuki với ánh mắt đầy tự tin, như thể nó là chủ nhân thực sự của căn nhà này.
Kenji bước vào, cười tít mắt: “Đây, cô bạn của Yumi. Tao không phải là kẻ xấu, tao chỉ là người may mắn được sở hữu một chú gà trống quý hiếm như thế này. Yumi không hiểu, nhưng cô sẽ hiểu thôi.”
Natsuki không thể tin vào mắt mình. Cô nhìn chú gà, rồi nhìn Kenji, và cuối cùng, cô hiểu ra mọi chuyện.
Yumi không phải là nạn nhân. Cô ấy là kẻ lừa dối.
Kenji không phải là gã chồng vô tích sự. Anh ta là người bị lừa.
Và chú gà trống kia, chính là nguyên nhân của tất cả.
Natsuki cảm thấy mình bị phản bội. Cô đã tin tưởng Yumi, đã đứng lên bảo vệ cô bạn thân, nhưng hóa ra, Yumi mới là người đang lợi dụng Kenji, lợi dụng cả tình bạn của Natsuki.
Cô cảm thấy đắng cay, như thể vừa nuốt phải một viên thuốc độc. Yumi đã chơi nhầm bạn thân, và cái kết đắng cho cô bạn chính là sự thật phũ phàng này.
Natsuki không còn muốn nói gì nữa. Cô quay lưng, bước ra khỏi căn nhà, để lại sau lưng tiếng cười khanh khách của Kenji và chú gà trống kiêu ngạo.
Cô hiểu rằng, đôi khi, người ta tin tưởng nhầm, và cái giá phải trả cho sự tin tưởng đó là một bài học đau đớn.
Natsuki cổ điển.







