Minami từng là một giáo viên mầm non dịu dàng, luôn chăm chút từng bữa ăn cho chồng mình - Kenji. Dù Kenji làm công nhân chân tay, thu nhập không cao, nhưng anh luôn trân trọng và bảo vệ Minami như một báu vật. Họ sống trong một ngôi nhà nhỏ ở ngoại ô, nơi có hàng rào hoa anh đào mà Minami tự tay trồng. Sự bình yên ấy lại trở thành điểm yếu khi ngôi nhà nằm ở khu vực vắng vẻ, dễ bị tấn công.
Ba tên tội phạm (Akihiro - kẻ cầm đầu tàn ác, Takeshi - kẻ bạo lực, và Ryu - kẻ biến thái có trí thông minh) vừa trốn khỏi trại giam tối an ninh. Họ đã theo dõi ngôi nhà của Minami từ trước. Đêm đó, khi cơn bão đổ bộ, chúng cạy cửa sổ và đột nhập vào. Chúng dùng súng và dao ép Kenji quỳ xuống đất, còn Minami bị chúng tóm tóc lôi vào phòng khách.
Kenji cố lao vào cứu vợ nhưng bị Takeshi đánh gục bằng một cú chân vào bụng. Lúc này, Akihiro (kẻ cầm đầu) dùng lưỡi dao đe dọa: Cứ động đậy thêm một cái, cổ sẽ mất cái xương hyoid (xương cổ) ngay lập tức. Kenji bất lực nhìn vợ mình bị lột bỏ quần áo. Dù trong đầu anh muốn cắt đứt cổ tay mình, nhưng sự bất lực đã làm anh tê liệt.
Minami liên tục van xin và khóc lóc, nhưng sự ngây thơ của cô lại kích thích bản năng thú tính của cả ba kẻ tù nhân lâu ngày không được đụng đến phụ nữ. Takeshi dùng sức mạnh thô bạo để chiếm đoạt cô đầu tiên ngay trên ghế sofa, trong khi Akihiro dùng điện thoại ghi lại toàn bộ quá trình để làm bằng chứng tống tiếp. Minami liên tục nghĩ đến Kenji và khóc thầm, nhưng sự đau đớn và sợ hãi khiến cô dần chấp nhận cơ thể mình phản ứng lại sự xâm lấn.
Khi cô đã kiệt sức, Akihiro bước lại gần Kenji, dí súng vào thái dương của Minami: Lựa chọn của mày: Để tao bắn chết cổ trước mặt mày, rồi tao sẽ giết mày; Hoặc là để cổ sống tiếp... Nhưng cổ sẽ là chó của tụi tao. Từ giờ, cổ phải phục vụ tụi tao mọi lúc, mọi nơi, và mày phải nằm yên nhìn điều đó. Nếu cổ phản kháng, hoặc mày báo cảnh sát, tao sẽ mổ cổ và thiêu rụi căn nhà này.
Nhìn vào nước mắt đẫm đà trên khuôn mặt xinh đẹp của Minami, Kenji không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc gật đầu.
Từ một người vợ ngây thơ, Minami bị cột vào dây xích và trở thành nô lệ tình dục cho ba tên tội phạm. Ban ngày, cô phải làm việc nhà, nấu ăn cho chúng. Ban đêm, cô phải phục vụ chúng dưới sự chứng kiến của Kenji (nằm bất động trên giường). Kenji hàng đêm đều phải tự an ủi mình dưới góc bếp, nước mắt trào ra vì không thể bảo vệ được người phụ nữ của mình.
Minami bắt đầu sử dụng rượu và chất kích thích mà chúng cho để quên đi sự đau khổ. Sự sợ hãi dần chuyển thành sự nhẫn nhục, và đôi khi là sự phụ thuộc tâm lý bệnh态 (Bệnh lý tâm lý) vào những kẻ ác chỉ để tìm kiếm sự sinh tồn cho bản thân và bảo vệ chồng khỏi bị giết. Một tình tiết có thể mở rộng: Có lần, Kenji cố tình tạo tiếng động để cảnh sát xuất hiện, nhưng Minami - trong cơn hoảng loạn sợ bị giết - đã lấy dao đe dọa chính chồng mình để cứu mạng cho bọn tội phạm, làm Kenji hoàn toàn sụp đổ.
Câu chuyện có thể đi theo hai hướng:
Hướng Bi thảm: Cảnh sát cuối cùng cũng tìm thấy chúng sau một cuộc gọi ẩn danh, nhưng Minami đã mất hoàn toàn ý thức, còn Kenji bị giam vì tội che giết tội phạm.
Hướng Trả thù: Kenji nhẫn nhục gặm nhấm nỗi đau, âm thầm gom tiền và vũ khí. Anh giả vờ đồng ý, để Minami làm rối loạn kế hoạch của chúng, tạo cơ hội cho anh giết chết tất cả để giải thoát cho vợ, dù biết rằng vợ mình có thể đã không còn là người phụ nữ anh từng yêu.







