Ban đầu, anh chỉ nghĩ đó là lựa chọn cuối cùng để giải quyết chuyện gấp. Tiền lãi cứ tăng dần, người cho vay không có vẻ gì sẽ nhẹ nhàng bỏ qua. Đến ngày hẹn trả, anh vẫn không xoay đâu ra tiền. Tên trung niên mặt dữ tợn kéo theo hai tên đàn em xông thẳng vào nhà, không nói nhiều, bắt đầu đấm đá túi bụi. Anh không dám phản kháng, chỉ biết ôm đầu chịu trận, trong khi vợ ngồi góc phòng run rẩy khóc nấc.
Đòn roi không thu được đồng nào, chúng chuyển sang cô. Một thằng giữ tay, một thằng giữ chân, tên cầm đầu sấn tới, túm tóc cô, lột bỏ quần áo. Cô van xin, nhưng chúng chỉ cười khẩy. Cơn đau thể xác đến nhanh, tiếng khóc của cô lẫn trong tiếng thở gấp của bọn chúng. Anh ngồi bất động, mắt đỏ hoe, cảm giác bất lực cứ xâm chiếm.
Khi chúng thỏa mãn, tên cầm đầu vỗ vai anh, nở nụ cười nhạo: Nếu tuần sau vẫn không có tiền, chị nhà lại tiếp khách. Còn không, anh lại nếm đòn. Chúng bỏ đi, để lại hai vợ chồng trong căn nhà tan hoang, tiếng thở dốc và nước mắt hòa quyện.
Ba tuần sau, anh gom góp đủ tiền trả nợ. Cô không còn khóc, chỉ lặng lẽ thay đồ, mặc lại quần áo cũ. Căn phòng vẫn y nguyên, nhưng thứ gì đó đã vỡ tan, không cách nào hàn gắn. Anh ngồi nhìn cô, muốn nói lời xin lỗi, nhưng cổ họng nghẹn lại. Cô gật đầu, như thể hiểu anh muốn nói gì. Hai người im lặng, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc, như nhắc nhở về khoảng thời gian đã mất và nỗi đau không thể xóa nhòa.







