Chồng đi công tác, Ririko bèn dọn dẹp đồ đạc, xách vali qua ở tạm cùng vợ chồng con gái cho đỡ trống trải. Nói là qua ở chung cho đỡ trống nhà, chứ thực tế căn phòng trống trơn ở quê chỉ càng làm bà thêm quạnh quẽ. Giữa đêm tĩnh lặng, cơ thể bà lại căng cứng, nửa tỉnh nửa mơ rồi lại phải lén tay vén vạt áo ngủ ra, miết mấy ngón tay lên nếp gấp cũ để xoa dịu cơn ngứa ngáy đang râm ran dưới bụng.
Lúc đầu chỉ là tiếng xột xoạt của mấy tấm bạt nilon giường, nhưng càng về khuya căn nhà lại càng vang lên tiếng lạch cạch cửa. Ririko lim dim mắt, thấy một bóng đen kịt hắt từ hành lang hẹp rọi thẳng vào mép cửa phòng mình. Bóng ấy nhấp nháy, lên xuống theo nhịp thở gấp gáp của ai đó đang đứng lén nhìn từ phía ngoài. Một con cặc khổng lồ vươn ra khỏi lớp quần tây bọc chặt, căng cứng đến mức mấy đường gân xanh rần rật như muốn bung chỉ. Ririko sững người lại, không hét lên mà chỉ khẽ nín thở vì bà quá quen cái mùi nước mắt và mồ hôi trộn lẫn của đàn ông. Chắc chắn đó là con rể. Cậu ta cũng đang chọc ngo ngoe một mình, cũng đang tống hết đám mây đen trong đầu vào một mớ bòng bong không ai thấu hiểu.
Nằm nghe nền nhà kẽo kạc, bà bóp mép nhớ lại mấy lời thì thầm của con gái. Keiko kêu gào chán nản mỗi lần cởi đồ, không phải vì chồng yếu mà ngược lại, con cặc của Kunio quá to, quá khổng lồ đến nỗi khiến cô bé chỉ muốn khép chặt chân lại và đẩy người ra xa. Thế là đêm nào cậu con rể cũng lủi vô góc toilet, tắm rửa một mình rồi lại búng bạch để trút hết cái nhiệt huyết tuổi trẻ vào đôi bàn tay. Ririko ngửi thấy mùi đàn ông cô đơn, thế là đầu óc bỗng nảy ra cái suy nghĩ bỉ bổi đến rùng mình: nhón chân sang phòng vợ chồng con gái, cởi trần lao thẳng vào, và dùng miệng cùng da thịt để làm dịu con cặc khổng lồ đang lúc nào cũng căng như dây cáp ấy.
“Tất cả là vì Keiko và Kunio-san” – bà tự an ủi chính mình khi rón gót trên mặt sàn gỗ. “Thổi kèn thì nói cho cùng cũng chả tính là ngoại tình nhỉ?”
Tối đó, Ririko chờ đến khi nghe Keiko khụi mồm rồi thở đều đặn là đã chui tọt vào giường của vợ chồng con gái. Bà kéo mền lên ngang ngực, để lộ một bờ vai trần trắng ngần và mùi nước hoa rẻ tiền nhưng lại tỏa ra thứ quyến rũ nồng nặc của đàn bà tuổi đã xế chiều. Kunio đang nằm giả vờ ngủ thì chợt sững người khi một bàn tay mềm mại, ấm nóng khẽ vuốt ve dọc ống quần đùi cậu.
Bà không hỏi xin phép, cũng chẳng ân hận. Ririko tuột chiếc quần bò to xác tuột khỏi hông cậu con rể, để lộ ra một khúc gỗ tạc căng bóng dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cậu ta định đẩy ra, định gào lên đánh thức vợ, nhưng bà ghì chặt đầu cậu xuống dưới lớp áo ngực mình, dùng lưỡi quét dọc sống lưng cậu rột rẹt như mưa rào. Con rể ban đầu thì giãy dụa, rồi dần dần hóa thành vật bất động, để bà nút nhả, liếm ngắt khiến hai mắt cậu trợn ngược, hông hóp lại từng nhịp.
Keiko ở cạnh bên cứ trằn trọc rồi lại ngáy khiến căn phòng thêm ồn ào, nhưng Ririko và Kunio như hai con thú đói khát gặp nhau giữa đêm khuya. Họ thay đổi tư thế trên chiếc giường hẹp, lách tránh cái đầu gối của Keiko, nép sát thắt lưng vào nhau đến mức mồ hôi ướt đẫm. Con cặc khổng lồ cứ nhích từng centimet vào trong cơ thể bà, ban đầu còn ngượng ngùng, giật ra giật vào, nhưng rồi khi bà chủ động dập hông xuống, tiếng bạch bạch da đập da kêu dội lại cả góc phòng. Ririko rên lên thật to, cố che giấu bằng cách cắn chặt môi, nhưng Kunio thì nhịn không nổi, cậu ta bấu lấy mông già để đẩy càng sâu, càng mạnh, như muốn nạp vào cái ồn ào đang thiếu hụt suốt bao lâu nay.
Lên đỉnh lần đầu, bà đổ ụp xuống ngực cậu, đếm từng nhịp tim rời rạc. Nhưng Keiko vắng nhà đi làm ca vài hôm sau, căn phòng càng lúc càng giống một lồng chim hở. Họ làm tình ngay trên bàn ăn, ngay dưới cầu thang tối mù; con cặc khổng lồ cắm sâu vào háng bà dường như chẳng bao giờ đủ cỡ. Ririko mọc rễ vào cơ thể cậu con rể, còn Kunio thì coi bà như một loại thuốc phiện không thể cai. Họ chả cần lời nói, chỉ cần một ánh mắt chạm nhau là áo quần đã rơi r满地, da thịt chạm da thịt, lồn đụ khít lấy cặc, phạch phạch từng nhịp giữa đêm khuya không một bóng người. Cả nhà ai cũng tưởng hai người dứt tình ngay sau chuyến công tác của chồng, nhưng thực tế, họ giờ lại chẳng thể sống yên nếu một ngày nào không được cọ xát, không được lấp đầy khoảng trống ấy bằng mồ hôi và dục vọng.







