Chuyến công tác không hề là sự ngẫu nhiên. Trưởng phòng — một kẻ lão luyện trong việc săn đuổi những người phụ nữ có gia đình — đã sớm nhận ra sự khao khát thầm kín qua những lần Kaede lơ đãng nhìn vào đôi tay anh ta. Việc đối tác mời rượu chỉ là màn kịch do hắn đạo diễn. Trong không gian mờ ảo của quán bar, hắn rót vào tai cô những lời khen ngợi mà người chồng yếu sinh lý chưa bao giờ nói, đồng thời liên tục chuốc cho cô những ly rượu nặng đô nhất để phá vỡ lớp phòng thủ cuối cùng.
Khi về đến khách sạn, sự mệt mỏi và hơi men khiến Kaede mất đi khả năng phản kháng. Nhưng ngay khi gã sếp bắt đầu những động chạm thô bạo, thay vì ghê tởm, cơ thể Kaede lại run rẩy vì hưng phấn. Sự đối lập giữa những cú chạm mạnh mẽ của sếp và sự hời hợt của người chồng bấy lâu nay tạo nên một cú sốc điện sinh lý. Cô kinh ngạc nhận ra mình không còn muốn đẩy hắn ra; trái lại, cô bắt đầu bám lấy bờ vai rộng lớn của hắn, khao khát được nếm trải thứ cảm giác "đàn ông" thực thụ đã bị bỏ đói suốt bao năm.
Cao trào của sự kịch tính nằm ở chiếc điện thoại trên bàn liên tục rung lên và phát sáng. Tên của chồng hiện lên: "Anh nhớ em", "Em đã về phòng chưa?". Tiếng chuông vang lên dồn dập trong không gian phòng khách sạn tĩnh lặng, hòa cùng tiếng va chạm xác thịt chát chúa và tiếng rên rỉ của Kaede. Gã sếp cố tình để điện thoại ngay trước mặt cô, ép cô phải nhìn thấy những cuộc gọi lỡ của chồng trong khi hắn đang thúc mạnh vào tận cùng bên trong cô. Mỗi hồi chuông vang lên lại khiến khoái cảm của Kaede dâng trào vì cảm giác kích thích của sự phản bội.
Đến cuối đêm, Kaede hoàn toàn buông bỏ. Cô không còn sợ hãi tiếng chuông điện thoại nữa. Cô chủ động tắt máy, vứt nó sang một bên để dành toàn bộ tâm trí phục vụ gã sếp. Cô hiểu rằng sau đêm nay, cô không thể quay lại làm người vợ ngây thơ như trước. Sự thỏa mãn về thể xác đã biến cô thành một nô lệ cho dục vọng, sẵn sàng đánh đổi sự bình yên của gia đình để được chìm đắm trong những đêm công tác đầy tội lỗi với người tình cấp trên.







