Căn phòng tối om, chỉ có tiếng quạt treo tường kêu kít két, vang vọng lại trong không gian rộng thênh thang của ngôi nhà mà bây giờ dường như quá lớn với Aika. Nửa năm rồi, kể từ ngày cái bụng cô bắt đầu tròn vào, chồng cô – người đàn ông từng ngày ngày rúc đầu vào những bản kế hoạch và deadline – dường như đã khóa chặt bản thân khỏi cô. Chồng Aika mê làm việc đến mức ngày ba bữa chỉ thấy lưng còng trên bàn phím, rồi những chuyến công tác chớp nhoáng kéo dài ngày này qua tháng nọ. Đối với anh, cô và cả sinh linh nhỏ bé đang lớn dần trong bụng hình như chỉ là một khoảng lặng vô hình trong cuộc đua mà anh đang chạy.
Nỗi trống rỗng cứ thế mà phình to ra. Những đêm trằn trọc, cơ thể cô như ngấm ngọn một ngọn lửa không lối thoát. Ham muốn tình dục dâng trào nhưng chỉ có bức tường lạnh lẽo đáp lại. Cô không biết làm sao để vơi bớt cơn khát khao tột cùng ấy, đành ngậm ngùi nằm một mình, dùng tay tìm chút ảo giác thoáng qua để xoa dịu cơn nóng rực đang thiêu đốt thân xác.
Màn hình chiếu xuống gương mặt mồ hôi nhễ nhại, mắt cô long lanh vì nhịp thở dồn dập, thì bỗng một tia sáng lọt qua khe rèm cửa sổ. Aika hoảng hốt vội vàng kéo rèm lại, nhưng chậm quá rồi. Qua lớp kính mờ ảo, bóng một người đàn ông cao to đang đứng chắp tay ngoài hàng rào, nhìn thẳng vào phía cô với một nụ cười gượng gạo. Đó là Sagawa-san, ông hàng xóm mới dọn tới sinh sống ở căn hộ kế bên. Dù là người lạ, nhưng anh có một nét gì đó rất chân chất, hiền lành, không mang chút gai góc nào của một người xa lạ.
Sáng hôm sau, Sagawa gõ cửa nhà Aika, trên tay là một hộp bánh ngọt tự tay làm. Anh ngập ngừng một hồi rồi mới thổ lộ. Sagawa vốn là một nhiếp ảnh gia tự do, từng được giới trong nghề đánh giá cao, nhưng quãng thời gian gần đây anh rơi vào bế tắc. Nút thắt cảm xúc dường như đã đóng chặt, khiến anh không thể nào bấm máy, ra đời những bức ảnh có hồn như xưa. Thế rồi, hình bóng của Aika hôm đó qua ô cửa kính – một người phụ nữ đầy đặn, mỏng manh nhưng lại ẩn chứa một sự tĩnh lặng đầy sức sống – đã vô tình gõ cửa tâm trí anh. Đam mê và khả năng sáng tạo tưởng chừng đã chết lặng trong anh bỗng dưng tỉnh giấc.
Anh ngỏ ý muốn Aika làm người mẫu cho bộ ảnh mới. Anh không ngớt lời khen ngợi từng đường nét trên cơ thể cô, từ mái tóc rối vì gió, đến ánh mắt thổn thức đầy sức sống. Những lời có cánh ấy, những lời tán thưởng vẻ đẹp rạng ngời, đã lâu lắm rồi chồng cô mới nói với cô. Thân hình của người phụ nữ mang thai bao giờ cũng dễ làm tổn thương lòng tự trọng nhất, nhưng sự chân thành của Sagawa-san cứ thế xóa nhòa mọi ranh giới phòng bị của Aika. Cô đồng ý.
Từ đó, chiếc máy ảnh của Sagawa như có linh hồn. Hai người gặp nhau mỗi ngày. Trong không gian yên tĩnh, tiếng cửa khép mở, tiếng máy ảnh tách tách bấm liên hồi như một bản nhạc quen tai. Anh liên tục khen ngợi sự mềm mại, cái vẻ đẹp rực rỡ của cô khi đứng dưới nắng vàng hay ánh đèn ấm áp. Cái sự quan tâm, cái sự chú ý tỉ mỉ đến từng cảm xúc của cô làm Aika xao xuyến và cũng rơi vào sự sợ hãi tột độ. Cô sợ bản thân sẽ không thể tự chủ nữa, sợ mình sẽ nhụt mất chìa khóa của lý trí để làm ra những chuyện có lỗi với gia đình.
Một buổi tối về muộn, Aika cố tình kể lể với chồng về chuyện Sagawa mời cô đi làm mẫu ảnh. Cô cố khua gối, nói về sự ngần ngại, về sự gần gũi không giới hạn với ông hàng xóm ấy, với hy vọng mong manh rằng chồng cô sẽ ghen tuông, sẽ nổi giận, sẽ nghịch tay áo quát lên một tiếng để ngăn cản cô bước chân ra khỏi nhà. Nhưng không. Chồng Aika từ sau cánh cửa văn phòng tối mù, chỉ gật đầu một cái, mắt vẫn dán chặt vào màn hình máy tính, dửng dưng đáp: Anh thấy cũng tốt, cô đi chụp hình cho vui, chú hàng xóm trông hiền mà.
Lời nói tuyệt tình ấy hóa ra lại là sự lãng quên thấu xót nhất. Bức tường bảo vệ Aika sụp đổ hoàn toàn. Lửa gần rơm lâu ngày, dẫu chỉ là một tia lửa nhỏ cũng đủ để bùng lên thành hỏa hoạn. Một buổi chiều mưa tầm tã, khi cả khu phố vắng bóng, Sagawa bước vào nhà cô để xem lại bố cục ảnh. Cái ôm vỗ an ủi vì cô bị trượt chân, rồi là đôi môi tìm đến môi, và những bàn tay rắn chắc không còn giữ chút khoảng cách chuyên nghiệp nào nữa. Aika không còn kịp vùng vẫy. Cơn khát khao thiếu thốn chất chồng bấy lâu, sự trống rỗng vì chồng mê làm việc bỏ mặc cô ở nhà có bầu với ông hàng xóm dường như đã được giải tỏa trong một nhịp tim vỡ òa. Cô nhắm mắt, để mặc cho cả thế giới quay cuồng, mặc cho lương tâm và tội lỗi cuộn trào, vì cô biết rằng điều cô sợ nhất từ trước đến nay, cuối cùng, đã chẳng thể tránh khỏi.







