Cái mùi cà phê văn phòng ngả mùi tanh nghét của mồ hôi và cồn. Kaede đứng nép ở góc hành lang khách sạn hạng sang, nghe tiếng Odagiri cười khẩy với lễ tân. Cổ họng cô khô khốc, mắt cứ hoa lên vì mệt mỏi. Dự án quan trọng thì đúng thế, nhưng cái việc ông ta ép cô phải ngồi lại cái chuyến bay cùng, cười nói thân mật như hồi xưa thì chỉ có Kaede biết nỗi lòng mà ngấm.
Hai năm trước, nếu ai nói với Kaede rằng cô sẽ ngồi đây để nhìn người yêu cũ mặc đồ vest chỉnh tề, nghe tin ông ta sắp cưới con gái giám đốc bên đối tác để thăng chức, chắc cô đã mắng cho vãi đái. Giờ thì đã ly thân, thằng Tanizaki hiền lành, sắp làm chồng cô cũng đang đợi ở Tokyo, thế mà cái kiểu cười dâm đãng của Odagiri vẫn làm da cô nổi gai ốc.
Chuyến bay định về bị hủy toét vì hỏa hoạn ở ngoại ô. Lễ tân khách sạn thanh nhã bảo chỉ còn đúng một phòng. Odagiri không ngần ngại chen lách, xách va-li lên trước, ra chiều nhiệt tình: Mệt rồi, Kaede-chan, anh giúp em nhé. Cô tức lắm, nhưng cái sự giàu có to tát, cái bả quyền lực của ổng làm cô ngột ngạt. Phải vào phòng thôi, đập đầu vào tường cũng thế.
Cửa phòng đóng sập lại, mùi nước hoa đắt tiền của ổng xộc thẳng vào mặt. Odagiri ra vẻ ân cần rót nước lọc vào ly thủy tinh, đá tảng va vào nhau nghe cái clic-clac lạnh cả sống lưng. Nước trong vắt, hơi đục một chút.
Uống cho đỡ khát, công ty mai tính việc quan trọng, em còn yếu lắm, hắn thì thào.
Kaede cắn răng, nhưng dòng nước trượt xuống cuống họng mát rười rượi. Nó chả có mùi gì lạ. Cho đến khi cái ngưỡng cửa miệng khép lại.
Năm phút sau, đáy mắt cô như có đom đóm nhảy múa. Bàn tay đang bấu vào quai áo bỗng mềm nhũn. Cơ thể cô tự động bốc hỏa, từng sợi dây thần kinh dưới da căng cứng, gọi gào đòi được xoa nắn. Đầu óc cô quay cuồng, cảnh báo của thằng Tanizaki, cảnh CEO, dự án quan trọng... tất cả vỡ tan như đống thủy tinh rắc xuống đất. Trắng đen biến thành đỏ thẫm. Cả thế giới bây giờ chỉ là một cái giường rộng, mềm mại, và một cơ thể nam giới to lớn đang đứng nhìn cô với ánh mắt đói khát.
Odagiri... Cô thì thào, giọng trầm đục đến lạ. Lưỡi cô thè ra, liếm môi khô nứt nẻ. Cái sự tĩnh lặng lý trí lúc nãy giờ biến thành một con thú hoang đang gào thét trong chuồng. Cô muốn. Cô muốn thứ đó bây giờ.
Hắn cười khẩy, vứt cà-vạt lên sàn, hai tay khóa lấy cổ tay cô ấn xuống nệm. Mùi rượu và thuốc kích dục phả ra nồng nặc. Kaede không đẩy đẩy được. Cơ thể cô rướn lên, hai bầu vú căng phồng chạm vào ngực áo sơ-mi của ổng, da thịt rực lửa. Cô há hốc miệng, hít hụt lấy từng ngụm không khí nóng hổi của hắn, tay chân vô thức quắp chặt lấy lưng áo ổng như một người sắp chết đuối.
Em đừng có mà giả vờ ngây thơ nữa, Kaede. Em uống rồi. Hắn thì thào rầm rì ngay bên thùy tai.
Cái từ thuốc kích dục lướt qua óc, nhưng thay vì sợ hãi, nó lại là mồi lửa châm vào đống dầu cháy ngùn ngụt. Cô thấy dâm, thấy bẩn thỉu đến lạ kỳ, nhưng cái sự bẩn thỉu đó kích thích cô tột độ. Đầu gối cô mở rộng ra không chút ngần ngại, lưỡi quét ngang qua đường quai hàm rậm rạp của hắn.
Cô đã từng là người của hắn, giờ thì cô sẽ là con đĩ quỳ dưới gót hắn suốt đêm nay. Mạng lưới xã giao, tương lai với cái gã Tanizaki sắp cưới làm chồng... tất cả đéo là cứt rác. Cả đêm này, cô chỉ có một mục tiêu: bị hắn nhồi sắn, bị hắn đạp lên, để cái lồn đang sưng tấy kia được nện cho vỡ tung đến tận sáng.
Cô xoay người cào móng vuốt xuống lưng hắn, kéo quần hắn tụt thọt xuống mắt cá. Đêm còn dài, khách sạn cách xa thành phố, và cơn khát tình đang thiêu sống cô. Không giữ gìn hình tượng nữ nhân hiếu nghi, không còn là con gái ngoan sẽ lấy chồng. Tối nay, Kaede đéo là của ai ngoài cặp đùi đàn ông trước mặt. Cô bóp chặt lấy vai hắn, nghiến răng rên rỉ, sẵn sàng bán rẻ linh hồn cho cái giường này đến khi trời tắng.







