Ánh nắng sớm rọi qua khung cửa nhỏ của căn phòng chật hẹp, hắt lên bức tường loang lổ vết nứt một màu vàng ấm. Trong góc phòng, chiếc giường cũ kỹ vẫn còn lưu lại mùi mồ hôi và khói thuốc của đêm qua. Anh nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền nhưng không ngủ, lắng nghe tiếng xe cộ hối hả ngoài phố, tiếng rao hàng của bà bán xôi đầu ngõ. Không gian quen thuộc ấy bỗng trở nên xa lạ, như thể anh vừa trở về từ một nơi khác hẳn.
Một cơn gió nhẹ thổi vào, mang theo mùi hoa sữa thoang thoảng, khiến anh chợt nhớ đến những đêm lang thang dưới hàng cây ven hồ. Khi ấy, anh chỉ là một chàng trai trẻ, da ngăm đen vì nắng gió, gương mặt góc cạnh in hằn dấu vết của những tháng ngày mưu sinh. Nhưng cũng chính nét mộc mạc ấy đã khiến anh trở nên khác biệt giữa đám đông.
Người ta thường nói anh số hưởng, không phải vì anh giàu có hay quyền lực, mà bởi cách anh sống—đơn giản, chân thành và luôn biết trân trọng những gì mình có. Dù cuộc đời ném vào anh bao sóng gió, anh vẫn giữ được nụ cười lạc quan, ánh mắt trong veo như thuở ban đầu.
Trong căn phòng ấy, giữa những mảnh vỡ của quá khứ và những hy vọng mơ hồ của tương lai, anh vẫn là chính mình—một chàng trai da đen, số hưởng theo cách riêng của anh.






