Ngày ấy, nhà bà Hai có tổ chức đám cưới cho con gái, cũng là lúc em họ tôi lấy vợ. Đám đông tấp nập, tiếng pháo, tiếng nhạc rộn ràng cả một góc phố. Ai cũng tất bật lo chuyện cưới xin, chỉ có tôi đứng một mình bên hàng rào hoa giấy, ngắm cảnh vật.
Tôi gặp em lần đầu trong đám cưới ấy. Em là bạn học cũ của cô dâu, mới từ thành phố về. Em mặc chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen, trông thư sinh và điềm đạm. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi thoáng ngại ngùng, em thì nhoẻn miệng cười. Khoảnh khắc ấy, tôi như bị cuốn vào đôi mắt trong veo của em.
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã về hết, em ở lại giúp dọn dẹp. Tôi cũng lén đi theo, dọn bàn ghế. Trong căn nhà vắng lặng, tiếng cười nói của hai đứa trẻ con vang lên, hồn nhiên và trong trẻo. Từ đó, chúng tôi thường xuyên gặp nhau, tâm sự về những dự định tương lai.
Thời gian trôi qua, tình cảm của chúng tôi lớn dần theo năm tháng. Dù biết gia đình sẽ phản đối vì em chỉ là em họ xa, nhưng trái tim chúng tôi đã thuộc về nhau. Cuối cùng, sau bao lần thuyết phục, bố mẹ cũng chấp nhận cho chúng tôi được đến với nhau. Đám cưới của chúng tôi diễn ra trong sự chúc phúc của mọi người.
Giờ đây, sau bao năm, khi nhớ lại chuyện tình em rể và chị dâu ngày ấy, tôi vẫn thấy xúc động và biết ơn số phận đã se duyên cho chúng tôi.







