Ban đầu, cuộc sống trong căn nhà cửa võng vẻ im lặng khi tiếng mưa bắt đầu nặng lên, tạo nên một rào cản âm thanh khiến không gian xung quanh trở nên tĩnh mịch. Bên trong ngôi nhà nhỏ, tôi đang cắm đắm vào công việc thì bỗng nhiên nghe tiếng gõ cửa vang lên vài tiếng, rồi liên tiếp như vần điệu, làm đứt quãng không gian tĩnh lặng. Ra mở, tôi thấy đứng trước mình là một người phụ nữ xinh đẹp, dáng vẻ thanh mảnh nhưng toàn thân ướt sũng, nước顺着顺着 đường tay áo và mái tóc xuống nền. Sau vài lời介绍 giọng nói vẫn rung rung, tôi mới nhận ra đó là cô Asakiri – một bóng dáng quen thuộc, một người bạn thân của mẹ tôi.
Cơn mưa quá to, khiến con đường trở nên trơn trượt và đầy nguy hiểm. Thấy thế, cô đành dừng lại và mong muốn được trú ẩn tạm thời. Không để cô ấy ngoài đường mưa, tôi nhanh chóng mời vào trong. Căn nhà lúc này chỉ có hai chúng ta, sự im lặng của cơn mưa ngoài kia càng làm cho không gian bên trong thêm phần ấm cúng và kín đáo. Khi cuộc trò chuyện dần chảy ra, cô Asakiri mở lòng kể lại cuộc sống, kể cả nỗi đau vừa mới trải qua. Đó không phải là một câu chuyện đơn giản về sự chia tay, mà là về một cuộc hôn nhân tan vỡ vì căn bệnh lý do yếu ớt.
Khi câu chuyện xoay chuyển sang đó, ánh mắt cô ấy sáng lên một cách lạ lùng. Sự trầm lặng trước đây tan biến, thay vào đó là một sự phấn khích ẩn chứa. Cô bắt đầu tiến lại gần, tạo ra một khoảng cách an toàn nhưng đầy khao khát. Nụ cười trên môi cô ấy trở nên đầy tò mò và mong đợi, như một sự khơi gợi tình dục tiềm ẩn từ lâu. Tôi hiểu rằng, sau nhiền năm âu yếm, cô có thể đang tìm kiếm một sự giải tỏa, một sự khẳng định bản thân bị vùi văng trong những ngày tháng tẻ nhạt. Dù biết đây chỉ là một cơn mưa qua đi, nhưng cơ hội để nối lại một đoạn tình cảm bị đứt gãy lại xuất hiện trước mắt, và tất nhiên, tôi không ngần ngại bước vào cuộc.







