Cô em gái bé nhỏ của tôi từng là một cô bé hồn nhiên, luôn tin tưởng tuyệt đối vào anh trai của mình. Mỗi buổi sáng, tôi đều đưa đón em đi học, không chỉ vì muốn đảm bảo an toàn cho em mà còn vì những ý định đen tối luôn lẩn quất trong đầu. Mỗi khi em mặc chiếc váy ngắn, tôi luôn tìm cách để có thể nhìn thấy nhiều hơn, để những hình ảnh ấy in sâu vào tâm trí, trở thành thứ khiến tôi day dứt và khao khát.
Tôi biết điều đó là sai trái, nhưng dục vọng đã che mờ lý trí. Tôi cố tình tạo ra những tình huống để thu hút sự chú ý của em, để em dần dần quen với sự gần gũi quá mức từ tôi. Em vẫn ngây thơ nghĩ rằng tất cả chỉ là tình cảm anh em bình thường, không hề nghi ngờ điều gì.
Một ngày nọ, khi tôi vô tình bắt gặp em đang trong lúc riêng tư, cả hai đều ngượng ngùng. Nhưng thay vì dừng lại, tôi lại lợi dụng khoảnh khắc ấy để tiếp cận gần hơn. Tôi nói với em rằng em đã lớn, cần phải hiểu về cơ thể và tình dục, và tôi sẽ là người dạy em. Em tin tưởng tôi, không hề biết rằng từng lời nói ấy đều nằm trong kế hoạch đen tối mà tôi đã vạch ra từ lâu.
Từng bước, từng bước một, tôi dẫn dắt em vào thế giới mà em không hề hay biết. Em vẫn hồn nhiên, vẫn tin rằng anh trai luôn yêu thương và bảo vệ mình. Nhưng tôi biết, mục tiêu mà tôi đặt ra đang dần trở thành hiện thực, và em, cô em gái bé nhỏ của tôi, đang dần trở thành nạn nhân của chính sự ngây thơ và tin tưởng ấy.







