Mỗi ngày bước chân đi vang vang trên sàn trường là một niềm vui đặc biệt bâng khuâng với lũ học sinh chúng tôi. Niềm vui ấy không phải chỉ vì được học bài, được nghe giảng, mà là được chiêm ngưỡng Cô giáo em là Hồ Ly Tinh trong bộ váy ngắn uốn lượn, tôn tạo nên đường cong mềm mại, một vẻ đẹp tự nhiên đến bất ngờ.
Cô ấy không chỉ đẹp mà còn có một sự tinh tế nào đó trong từng cử chỉ. Nhìn nhận thấy em là học sinh chăm chỉ, giỏi môn Toán với cái cây hàng khủng nhất lớp, Cô giáo em là Hồ Ly Tinh luôn tìm đến những cách gần gũi, thân thiệu. Một nụ cười hiền lành, một câu động viên nhỏ, đôi khi là sự va chạm tình cờ của tay vào tay, chính là những dấu hiệu cho thấy cô đang dành sự quan tâm đặc biệt.
Em hiểu rằng trong đôi mắt long lanh của cô, có sự khích lệ, tôn trọng và sự chấp nhận. Những hành động nhỏ này làm em ngày càng tự tin và trân trọng hơn những khoảnh khắc được đứng gần cô. Điều em mong muốn nhất chính là sẽ chứng minh được mình xứng đáng với niềm tin và sự quan tâm đó bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ, để mãi mãi là một học sinh đáng yêu trong mắt cô.







