Phim Cô hàng xóm nhà bên không mặc quần lót Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Cô hàng xóm nhà bên không mặc quần lót Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Cô hàng xóm nhà bên không mặc quần lót Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Amin Nina

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Khung cảnh ngôi nhà trống trải, lạnh lẽo cứ thế nuốt chửng cả thời gian và không gian sau lưng tôi từ cái ngày vợ bế con biến mất. Sáu tháng – một khoảng thời gian đủ dài để những mảng tường ngả nghiêng vì bụi bặm, đủ dài để cả căn nhà chìm ngập trong cái im mạc đến tê người. Thế rồi hôm nay, tiếng xe tải dỡ đồ đạc xôn xạc đã xé tan không gian tĩnh mốc ấy. Hàng xóm mới dọn vào ngôi nhà liền kề.

Cô ấy không giống những người phụ nữ chung quanh. Dáng người cô lướt nhẹ nhàng như một làn khói mỏng mỗi khi bước ra ban công phơi đồ, mái tóc hong khô bay lất phất theo gió chiều. Những ngày đầu, tôi cứ lặng lẽ quan sát từ cánh cửa sổ rạn nứt của mình, sự tò mò tự động chen ngang vào cái đầu trống rỗng của một gã đàn ông thất tình.

Nhưng rồi, cái buổi chiều gió bấc ấy đã phá vỡ mọi giới hạn. Tôi đang đứng lơ lửng trên lan can, vô tình liếc sang nhà cô thì bắt gặp một hình ảnh làm toàn bộ máu huyết trong người tôi như bị thiêu rụi. Cô hàng xóm nhà bên không mặc quần lót. Cái nơi bí ẩn, trinh nguyên và táo bạo nhất của người con gái hiện rõ ràng trước mắt tôi, không một chút che chắn giữa lớp vải mỏng tang của cái váy ngủ mỏng manh và làn gió chiều.

Suy nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu: Cô ấy đang tán tỉnh, quyến rũ tôi sao? Không thì tại sao một người con gái lại dám phơi bày bản thân một cách liều lĩnh và khiêu khích đến vậy giữa khu phố náo nhiệt này? Đầu óc tôi lúc đó là một mớ hỗn độn của sự hoang mang và dục vọng bị đánh thức.

Vài ngày sau, định mệnh lại một lần nữa giăng bẫy. Tiếng côn trùng kêu ríu rít trong phòng cô ấy vang vọng ra cả hành lang. Không nghĩ nhiều, tôi vội vàng xách chiếc túi thuốc xông đuổi côn trùng sang giúp. Cánh cửa phòng cô hé mở, mùi hương trà thảo mộc pha lẫn chút mùi oải hương nồng nàn xộc thẳng vào khoang mũi. Khi cúi xuống gầm giường bơm thuốc xịt, ánh mắt tôi lại một lần nữa bị khóa chặt vào đôi chân trần của cô. Lần này, tư thế ngồi khiến lớp vải ngủ mỏng như sương càng bị kéo căng, để lộ hoàn toàn sự trống rỗng dưới đó.

Và rồi, mọi thứ vỡ tung. Tôi không còn điều khiển tâm trí mình được nữa. Cái sự im lặng triền miên suốt nửa năm qua, cái nỗi đau bị bỏ rơi, cùng con thú đói khát trong cơ thể bỗng dưng đồng loạt nổi dạ. Tôi như một con thú bị thương mất trí, lao tới. Tay tôi ghì lấy bờ vai cô, sức mạnh của sự thèm khát đẩy ngã cả hai cơ thể xuống thảm. Tôi dằn vặt, chiếm lấy cô ấy một cách vụn vặt và điên cuồng, quên mất cả thời gian và không gian xung quanh. Ở cái căn phòng ấy, tôi không phải là người đàn ông bị vợ bỏ; tôi chỉ là một thằng đàn ông đang chộp lấy hơi thở của một người phụ nữ.

Khi tỉnh, căn phòng chỉ còn lại tiếng quạt treo tường kêu ve ve và mùi thuốc xông còn hắt vào mũi nồng nặc. Sự tỉnh tọa ập về cùng cảm giác rỗng tuếch. Tôi nhìn người phụ nữ đang nằm thở dốc, ánh mắt cô ngây ngất nhưng không hề mang chút kinh tởm. Một nỗi sợ hãi tột độ bóp nghẹt tim tôi. Tôi cắm đầu chạy ra khỏi đó, lao thẳng sang nhà cô ấy ngay khi trời vừa sáng hôm sau. Tôi đứng trước cửa, đầu cúi gằm, cúi rạp xuống sàn: Tôi xin lỗi. Tôi điên rồi... Tôi không biết mình đang làm gì nữa.

Nhưng cô ấy không giống những người phụ nữ khác. Không có tiếng chửi mắng chói lóa, không có tiếng khóc than van nài. Cô ấy chỉ đứng đó, nhìn tôi bằng một ánh mắt thấu hiểu đến xót xa, rồi nhẹ nhàng kéo tôi bước vào nhà, pha cho tôi một cốc cà phê đen đặc.

Khi nhìn cô ấy ngồi đối diện, đôi tay run rẩy bưng lấy chiếc ly sứ nóng hổi, tôi mới bắt đầu nhận ra được sự thật.

Trước đây, tôi cứ ngẩn ngơ nghĩ vợ bỏ tôi là hết. Nhưng hóa ra, sự bẽ vỡ lớn nhất không phải là cô ấy ra đi, mà là cái khoảng trống ấy đã hút hết lòng tự trọng của tôi, biến tôi thành một con ma lang thang không dám nhìn thẳng vào mắt bất cứ ai. Còn cô hàng xóm này – sự dũng cảm không mặc quần lót phơi bày trước nhà, sự thản nhiên không giận dữ sau khi bị cưỡng hiếp... tất cả chỉ là một sự kiêu hãnh khiêu khích sự sống. Cô ấy biết rõ tôi là ai. Cô ấy biết nhà bên cạnh đang có một cái xác sống, và cô ấy đang dùng chính cơ thể mình như một ngọn lửa đốt cháy sự tê dại của tôi.

Câu trả lời không nằm ở sự nhục nhã hôm qua. Nó nằm ở cái cách cô ấy nhường tôi chiếc ly cà phê, và ánh mắt dịu dàng nói lên rằng: Tôi ở đây, và anh vẫn còn sống.

Thu gọn...