Trong giới hàng không, gã cơ trưởng ấy nổi tiếng là kẻ kiêu ngạo, luôn nhìn đám tiếp viên chúng tôi bằng nửa con mắt. Tôi ghét cay ghét đắng cái vẻ tự phụ, coi trời bằng vung của hắn. Nhưng trớ trêu thay, trong một chuyến bay dài phải dừng chân nghỉ lại, do sự cố đặt phòng của công ty, tôi bị dồn vào thế bí khi phải ngủ chung phòng với hắn tại một khách sạn sang trọng. Dù trong lòng đầy rẫy sự bất an, tôi vẫn tự trấn an rằng hắn dù tồi tệ đến đâu cũng không dám làm càn.
Thế nhưng, tôi đã lầm. Tối hôm đó, gã chủ động bày ra một bữa tiệc nhỏ, vờ như muốn xóa bỏ hiềm khích bấy lâu. Trong lúc tôi lơ là cảnh giác nhất, tên cơ trưởng bỏ thuốc mê vào ly rượu vang đỏ thẫm. Chỉ sau vài ngụm, đầu óc tôi bắt đầu quay cuồng, chân tay bủn rủn rồi lịm đi trong sự bất lực tột cùng.
Khi tỉnh dậy, cơn ác mộng thực sự mới bắt đầu. Tôi thấy mình bị trói chặt chân tay vào thành giường, hoàn toàn không thể cử động. Gã đứng đó, nhìn tôi với ánh mắt dâm tà, bệnh hoạn khác hẳn vẻ đạo mạo thường ngày. Hắn chẳng nói chẳng rằng, lao vào cưỡng đoạt, rồi thản nhiên địt nữ tiếp viên trong khách sạn ngay trên chiếc giường trắng muốt. Mặc cho tôi gào khóc, van xin, hắn vẫn điên cuồng thúc mạnh, thỏa mãn thú tính lên cơ thể tôi.
Cay đắng hơn, gã khốn ấy còn đặt máy quay, ghi lại toàn bộ những khoảnh khắc nhục nhã nhất của tôi. Hắn ghé sát tai tôi, thì thầm bằng giọng nói đầy đe dọa rằng nếu tôi dám báo cảnh sát hay tiết lộ chuyện này, đoạn video sẽ được phát tán khắp công ty, hủy hoại hoàn toàn sự nghiệp và danh dự của tôi.
Từ một cô gái tự do, tôi bỗng chốc rơi vào hố đen sâu thẳm. Đoạn phim đó trở thành xiềng xích, biến tôi thành một nô lệ tình dục, phải phục vụ những cơn thèm khát của hắn bất cứ khi nào hắn muốn. Mỗi lần nhìn thấy hắn trên máy bay, tôi lại rùng mình ghê tởm, nhưng cũng đành nuốt nước mắt vào trong vì cái bẫy quá hiểm độc mà hắn đã giăng ra.







