Chuyện bắt đầu vào một buổi chiều mưa rả rích, không khí trong nhà ẩm ướt, lạnh lẽo, mọi thứ dường như chậm lại. Dì vẫn thường hay tắm trước khi ăn tối, và thói quen đó không bao giờ thay đổi. Lần ấy, khi vừa tắm xong, dì quấn chiếc khăn tắm mỏng tang quanh người, để lộ đôi vai trần mịn màng, mái tóc còn ướt đẫm nước, từng giọt lăn dài xuống cổ.
Tôi đang ngồi học trong phòng khách, bỗng nghe tiếng dì bước ra. Không gian im ắng, chỉ còn tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi qua khe cửa. Dì chợt nhìn tôi, ánh mắt có vẻ khác lạ, không còn e dè như mọi khi. Tôi cũng không dám nhìn thẳng, nhưng vẫn lén liếc qua, để rồi tim đập thình thịch khi thấy khăn trên người dì hơi tuột, để lộ một bên vai, thậm chí cả viền áo ngực.
Dì bước lại gần, giọng nhỏ nhẹ nhưng run run: Con ở đây lâu chưa? Dì tưởng con đi học về trễ...
Tôi ấp úng: Dạ, con mới về...
Một khoảng im lặng nặng nề giữa hai người. Tôi không biết nói gì, chỉ biết ngồi im, tim đập nhanh dần. Dì cũng không rời mắt khỏi tôi, như đang suy nghĩ điều gì đó. Rồi bất ngờ, dì nói: Con... con có thấy dì lạ không? Dì cứ bứt rứt, khó chịu trong người...
Tôi nghe mà mặt nóng bừng, cổ họng khô đắng. Không dám nhìn thẳng, tôi gật đầu nhẹ: Dạ... dì cứ nói đi...
Dì thở dài, đưa tay vuốt tóc, để lộ thêm phần cổ trắng ngần. Dì... dì không biết phải làm sao. Lâu lắm rồi... không có cảm giác đó. Cứ nghĩ đến là người cứ nóng ran lên, không làm gì được...
Tôi nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng rối bời. Dì lại gần hơn, giọng khẽ khàng: Con... con có muốn... giúp dì không? Chỉ lần này thôi, dì hứa...
Tôi nghe mà tim như muốn nhảy ra ngoài, hai tai đỏ ửng. Dì thấy vậy, cười buồn: Con đừng sợ, dì chỉ cần... cần có ai đó bên cạnh thôi. Dì không muốn kể với ai khác...
Dì ngồi xuống cạnh tôi, mùi sữa tắm thoang thoảng, da thịt ấm áp gần kề. Tôi run run đưa tay chạm vào vai dì, cảm nhận làn da mềm mại, ấm nóng. Dì khẽ rùng mình, mắt nhắm nghiền. Tôi biết, đây là lúc không thể dừng lại được nữa.







