Tiếng khóa cửa nhà bật ra trong lúc bầu không khí trong phòng đang ngột ngạt đến tột cùng. Mùi hương nồng nàn của mồ hôi và hơi thở dốc lên từng nhịp đập lẫn tiếng rên rỉ bị nén chặt vào cổ họng bỗng chốc tắt ngấm. Yuta như bị đóng băng ngay trên giường, ánh mắt cậu nhìn chằm chằm về hướng cánh cửa phòng khách kẽ hở, nơi bóng lưng gầy gò, khắc khổ của gã đàn ông đang mệt lả đang đứng khom lưng đóng cửa.
Đang vụng trộm với mẹ thì bố về nhà bất ngờ. Chân trời mắt cậu hoa lên, tuyệt vọng không biết phải chối bỏ ra sao giữa lúc cơ thể nóng bỏng của người phụ nữ hơn tuổi thanh xuân vẫn đang cuộn chặt lấy cậu. Nhưng may mắn thay, đôi chân cao to lực lưỡng của Yuta vốn quen với việc di chuyển nhanh nhạy đã phản xạ lại kịp. Chỉ trong tích tắc, cậu lật người, kéo tấm ga dày úp chặt lên thân hình trần trụi của mẹ, rồi nhắm mắt giả vờ say ngủ say trên giường.
Phía bên ngoài, căn nhà chìm vào sự im lặng chết người. Bước chân của người chồng, người cha bước lên cầu thang nghe từng chậm rãi, chòng chành như muốn nghe ngóng chút manh mối nào đó từ phòng ngủ. Cánh cửa khẽ kêu cọt kẹt rồi bị đẩy ra. Hai đôi mắt thâm quầng, đỏ ngầu nhìn quanh rồi dừng lại trên chiếc giường. Bố Yuta khẽ thở dài xòa, gương mặt khắc khổ vì mệt mỏi vì bao ngày đêm tốn công cưa gãy sắt son để cưới được người vợ xinh đẹp quyến rũ này về nhà.
Người đàn ông từng tự hào vì sở hữu bộ tóc ngắn sắc nét và thân hình nuột nà đến nghẹt thở của cô vợ. Anh ta từng nghĩ rằng bằng sự bền bỉ của mình, anh sẽ dập tắt mọi lửa tình của người vợ phản bội quá khứ để giữ cô chặt trong vòng khuôn phép của hôn nhân. Thế nhưng, anh đã nhầm. Anh mới nhận ra nghiệt oái cái nghiệt ở cái sự mặn mà sắc sảo kia chính là một lời nguyền. Năng lượng tình dục mãnh liệt của cô không hề vì cuộc hôn nhân này mà giảm đi một chút, trái lại, nó như một ngọn lửa hoang dã càng lúc càng thiêu đốt dữ dội đến mức anh – một gã đàn ông chỉ quen nhẫn nại cày cấy – gần như kiệt quệ, kiệt sức trong mỗi lần đụng chạm.
Người chồng biết mình không thể làm thỏa mãn nổi nửa kia. Nỗi tự ti và sự nhẫn nại tột cùng khiến anh ta chỉ biết cắm đầu vào công việc xó xỉnh, cố tình ngó lơ những đêm cô vợ trằn trọc. Anh cho rằng sự thờ ơ của mình sẽ làm cô chán.
Nhưng anh đã sai lầm nghiêm trọng khi để lại một khoảng trống sinh lý khổng lồ như thế trong căn nhà. Cậu con trai – mầm sống dai dẳng nhất, mạnh mẽ nhất trong gia đình – lại là người lấp đầy khoảng trống ấy một cách hoàn hảo nhất. Yuta không phải là một đứa con trai hiếu thảo. Cậu hư hỏng đến tận xương tủy, trân quý thứ mà cha mình không thể chạm tới. Cậu chiếm đoạt thân thể người phụ nữ đó trong bóng tối như một cách trả thù cho sự vô năng của gã đàn ông ngoài kia.
Khoảng vài phút trôi qua, sự im lặng từ phía người chồng kéo dài. Anh ta khẽ ngáp rồi thở hắt ra, quay lưng đóng sập cửa phòng lại. Tiếng bước chân chậm chạp lùi dần rồi văng ra ngoài hành lang. Nỗi sợ hãi ban đầu của hai mẹ con dần nhạt đi, nhường chỗ cho cơn dục vọng đang gào thét tột bậc trong cơ thể.
Quan sát kỹ, có thể thấy người người vợ dâm đãng không hề nhúc nhích. Bà ta thò một ngón tay ra, luồn nhẹ xuống dưới tấm ga, chạm vào làn da của cậu con trai. Không hề có sự dè chừng, sợ sệt. Cái chạm khẽ ấy là một sự đồng ý thầm lặng cho nỗi khao khát đeo đẳng bấy lâu.
Và rồi, bóng tối lại một lần nữa nuốt chửng căn phòng này. Họ lại tiếp tục cuộc chiến bản năng ấy, điên rồ và ngập ngụa. Luân thường đạo, lý lẽ thiên hạ hay nỗi đau của người chồng bị phản bội kia bị hất văng ra khỏi suy nghĩ của họ. Chỉ còn lại mùi mặn mòi của mồ hôi và sự va đập tàn nhẫn của da thịt. Nhiều đêm như thế, họ cứ thế đắm chìm vào nhau, lén lút vụng trộm ngay trên chính giường ngủ của gã đàn ông ngu ngốc kia, nhẩn nơ tận hưởng những thứ mà lẽ ra không bao giờ thuộc về họ.







