Moe cầm ly thủy tinh, khói rượu mênh mông lên men xoay vò trong ánh đèn long lanh của sảnh tiệc. Gương mặt cô ẩn sau vầng đèn lung linh, đôi mắt long lanh ánh lên một sự kiện sắp xảy ra – cùng lúc, họ – cô và người yêu – sẽ bước vào một cuộc hôn nhân, và tất cả diễn ra trong một kế hoạch bất ngờ nho nhỏ dành cho cả công ty. Người yêu, với nụ cười rạng rỡ, đã chia sẻ niềm vui này với cô, hai đôi mắt giao thoa đầy hứa hẹn. Trong khi đó, ông giám đốc – một người đàn ông luôn mang vẻ ngoài sang trọng, lạnh lùng – lại dường như một người ngoài cuộc, một bóng dáng đầy sự thò mò và… đăm chiêu.
Khi màn hình chiếu hình ảnh kỷ niệm của công ty tắt xuống, tiếng vỗ tay vang lên, mọi người ùa vào nhau cười nói,举杯庆祝. Riêng anh, đứng về phía sau với một nụ cười không nỡt, đã rời đi rồi quay trở lại, tay cầm một chai rượu quý. “Để tôi mời cô một ly,” giọng nói êm ái làm Moe bất ngờ, “mừng ngày hạnh phúc của cô.”
Cô cảm ơn và chuẩn bị lấy ly, nhưng trước khi tay chạm tới,màn rượu đã bị anh đổ trực tiếp vào杯. The màu sứ trong veo lung linh, rồi dần nhòe, men say nhanh chóng thấm vào cơ thể. Ban đầu, Moe nghĩ chàng chỉ đang đùa giỡn, một trò đùa muộn màng của một người bạn đồng hành. Nhưng khi bàn tay ấm áp của anh ta ải lên vai cô, rồi những ngón tay khéo léo bám chặt vào phần eo, cô mới run rẩy nhận ra sự khác biệt.
Được dẫn vào phòng tắm riêng, ánh sáng dịu dàng dịu dàng. Khi cánh cửa khép lại, không gian như bị thu hẹp lại. Không kịp kêu lên, cơ thể cô đã bị một bàn tay mạnh mẽ khống chế. Trận chiến đấu diễn ra nhanh chóng, tột cùng. Cầm lấy bàn chải đánh răng của cô, anh ta rút nó một cách từ từ, miệng lưỡi liếm từng đường nét. Chầm chà, vải lụa mỏng manh bám sát da thịt lần lượt rơi xuống, cho đến khi chiếc váy cuối cùng trói buộc lấy mạng sống cô cũng rơi xuống sàn gác.
Moe như một đứa trẻ sơ sinh, bất lực, chỉ biết co rút cơ thể. Đấu tranh không ích gì cả, anh ta đã quá mạnh. Điều duy nhất cô có thể làm là im lặng, chấp nhận và… thỏa mãn. Một tay anh ta khống chế vai cô, tay kia dệt lên cơ thể cô, mang lại những cảm giác vừa tê dị vừa kích thích. Đó không phải là tình yêu sôi động, mà là một nhu cầu mãnh liệt, thô brut, được gói vào trong sự im lặng tột cùng.
Khi sự việc trôi qua, anh ta thả cô ra, để lại cho cô một mình trong bóng tối. Khuôn mặt cô ẩn trong tùm tóc, tiếng thở vẫn còn heavy. “Đừng lo,” giọng nói thì nhẹ nhàng lạ lẫm, “anh sẽ không nói với chồng tương lai của cô. Chỉ có chúng ta biết chuyện này. Chỉ trong hai ngày này, trong chuyến du lịch, anh sẽ là của cô.”
Moe im lặng, miệng cô khép lại. Trong lòng, một giọt nước mắt lăn xuống má, hòa lẫn với hương rượu còn vương miếng. Đắp mền lên, cô không còn là người cũ. Người chồng sắp cưới không biết gì, và trong thế giới riêng biệt tạm bợc này, cô đã để cho một bóng dáng xa lạ chiếm đi mình mình, trong một vòng tay vừa ân ái vừa áp đảo.







