Buổi tối đó, lớp học phụ đạo kết thúc muộn hơn thường lệ. Ánh đèn vàng ấm vẫn còn le lói trong phòng, nhưng không khí bên ngoài đã chìm vào tĩnh lặng. Cô giáo Thu vẫn đang thu dọn bảng và xếp lại giáo án, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ, nghĩ rằng chỉ cần thêm chút nữa là có thể ra về. Bỗng nhiên, tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau. Cô giật mình quay lại, thấy năm, sáu gương mặt nam sinh quen thuộc vẫn ngồi nguyên chỗ, ánh mắt họ láo liên, nụ cười bí hiểm.
Ban đầu, cô cố gắng xem đó chỉ là trò đùa vô hại của tuổi mới lớn. Nhưng rồi mọi chuyện nhanh chóng vượt khỏi tầm kiểm soát. Một đứa bước lại gần, giọng ngọt xớt Cô ơi, để bọn em giúp cô dọn. Rồi không đợi cô kịp trả lời, chúng ùa vào, vây lấy cô giữa bàn ghế. Cô giáo Thu cố gắng lùi lại, lắp bắp hỏi chúng định làm gì, nhưng tiếng nói lạc đi trong không gian chật hẹp, yên tĩnh đến đáng sợ. Một bàn tay giữ chặt tay cô, một bàn tay khác kéo phăng vạt áo. Cô giãy giụa, thét gọi nhưng lớp học phụ đạo nằm tách biệt cuối hành lang, cửa đã khóa từ lâu. Tiếng kêu của cô như chìm vào màn đêm, chỉ còn lại những tiếng cười hả hê và tiếng thở dốc.
Cứ thế, từng đứa thay nhau thực hiện hành vi đồi bại, thỏa mãn cái gọi là trò chơi bệnh hoạn của chúng. Cô giáo Thu chỉ biết cắn chặt môi, nước mắt chảy dài, không còn sức để phản kháng. Khi chúng đã thỏa mãn dục vọng và bỏ đi, cô nằm sóng soài dưới nền gạch lạnh, run rẩy, quần áo xộc xệch, cảm giác nhục nhã và đau đớn xen lẫn. Mùi vị tanh nồng vẫn còn vương lại trong không khí, ám ảnh hơn cả tiếng cười rúc rích lúc nãy.
Buổi học phụ đạo hôm ấy không chỉ đơn thuần là một tiết học kéo dài, mà trở thành nỗi ám ảnh suốt cuộc đời của một người thầy. Vết thương tinh thần ấy, có lẽ chẳng bao giờ lành hẳn, dẫu thời gian có trôi qua bao lâu.







