Cả hai lúc ấy cũng chỉ là bạn bè đồng nghiệp bình thường, chưa hề có chuyện gì vượt giới hạn. Buổi tiệc hôm ấy, vì cứ chén tạc chén thù, ai cũng say đến mức chẳng nhớ nổi đường về. Anh cũng vậy, tự dưng chỉ thấy lâng lâng, không còn suy nghĩ gì ngoài cảm giác buồn ngủ. Em cũng mệt nhoài, chân tay rệu rã. Thế là, không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh rủ em về nhà mình ngủ lại. Vốn chỉ định cho em nằm sofa, vậy mà cả hai cứ lăn ra giường ngủ quên từ bao giờ. Sáng hôm sau tỉnh dậy, em bàng hoàng khi thấy cảnh tượng lúc này, còn anh thì đầu óc vẫn mơ màng, nhớ lại đêm qua hình như đã có chuyện gì đó xảy ra nhưng không nhớ rõ. Cả hai đều im lặng, mặt đỏ bừng, chẳng biết nói gì. Em vơ vội quần áo rồi lẳng lặng về, để lại anh ngồi ngẩn ngơ nhìn theo.
Tuy hơi ngại ngùng nhưng cũng chẳng ai muốn nói ra chuyện đã xảy ra. Họ vẫn đi làm, vẫn chào hỏi bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng rồi, cái suy nghĩ tò mò cứ đeo bám cả hai. Không hiểu sao, em lại muốn tìm hiểu xem lần đó cảm giác thực sự là thế nào. Còn anh, dù biết không nên, nhưng trong lòng vẫn thắc mắc. Vậy là, sau vài lần nhắn tin, cả hai hẹn nhau vào một buổi tối, không rượu, không say, chỉ là muốn gặp nhau để xem sao. Lần này, cả hai đều tỉnh táo, mọi chuyện diễn ra chậm rãi hơn, nhưng cũng chân thật hơn. Không còn sự mập mờ của men say, chỉ còn lại những cảm xúc rõ ràng, và cả sự ngại ngùng xen lẫn thích thú.
Kết thúc buổi gặp ấy, cả hai đều hiểu rằng, mọi chuyện đã thay đổi. Không còn là sự vô tình, mà là sự chủ động, tự nguyện. Và dù không nói ra, cả hai đều biết rằng, tình cảm giữa họ đã có một bước ngoặt, không còn đơn thuần là đồng nghiệp nữa.







