Hôm đó trời đổ mưa tầm tã từ sáng đến tối, tiếng sấm lạch cạch gõ đầu hồi rền vang trên nóc nhà lúc nửa đêm cũng không đủ sức đánh thức anh ấy dậy. Tôi nằm ôm gối lặng nghe từng giọt nước bắn thẳng xuống lan can, mùi ẩm mốc len lỏi vào cả lớp chăn ga. Năm 2020 ngưng trệ như một đoạn phim quay chậm, ai cũng quên mất ngày tháng, chỉ còn mỗi tôi vẫn đếm từng nhịp thở của người nằm cạnh mà lòng chùng xuống. Từ khóa đối vợ vốn dĩ bình thường, dẫu gì chả là chuyện gia đình, nhưng đứng giữa căn phòng lạnh ngắt, tôi bỗng thấy hai chữ ấy nặng nề vô cùng, nặng đến mức chênh vênh như một gánh hàng rong không người mua.
Năm đó việc gì cũng phải xếp hàng, từ mua mớ rau ngoài chợ đến việc xếp lịch đưa con đi khám bệnh, tôi thấy mình cũng bị xếp vào hàng chờ. Chồng tôi đi sớm về muộn, đôi khi về đến nhà cũng chỉ kịp thay quần áo rồi cắm cúi vào cái màn hình nhỏ đến tận khuya. Dường như khoảng cách giữa chúng tôi không phải là một bức tường gạch mà là một tấm kính mờ, nhìn thấy rõ hình bóng nhưng sờ không tới hơi ấm. Tôi không dám chê bai, chỉ sợ mình nói nhiều anh lại mệt, mà tôi mệt theo lúc nào không hay.
Có những tối mưa dầm dề, tôi dỗ con ngủ rồi ngồi soi mặt mình trong gương, tóc rối bời, áo quần nhàu nhĩ, và khóe miệng ráng mỉm cười thì lại cứng đờ. Trong đầu cứ lẩn khuẩn câu hỏi: mình có còn là vợ anh ấy không, hay đã thành người giúp việc biết nấu cơm và giặt đồ? Đối vợ đâu chỉ là chuyện cùng chia sẻ chăn gối, đôi khi nó là một sự hiện diện không lời, là một cái nắm tay khi đi qua đoạn đường tối, là tiếng động mở nắp nồi cơm lúc bữa tối vẫn còn hơi nóng. Thế mà hiện tại của tôi toàn là tiếng đóng cửa đánh đùng, toàn là ánh đèn trần hắt xuống cái mặt ai cũng hốc hác.
Tôi không trách anh ấy bận rộn, năm 2020 ai chả vắt mình ra góc sống, chỉ là tôi sợ dần thành quen. Sợ những bữa cơm vắng tiếng nói, sợ cái mâm trái cây đặt đấy mà không ai gắp, sợ cuối tuần trời xám xịt mà trong nhà chẳng có một chút xôn xao. Tôi thử gợi mở chuyện cũ, kể về ngày mới cưới, về cái hiên nhà lúc ấy hoa giấy rụng đầy sân mà giờ đã mọc đầy dây leo um tùm, thì anh ấy gật đầu cười, rồi mắt lại dán vào điện thoại. Lòng chợt trống rỗng như chiếc hộp giấy bị ngập nước, không còn giữ được chút ngọt ban đầu.
Nhiều khi tôi tự hỏi liệu mình có đang quá nhạy cảm, hay đơn giản là hai đứa đang bị hụt hơi vì chạy mãi không đợi nhau. Đôi khi tôi nấu đúng món anh thích, gắp miếng đầu tiên vào bát anh rồi ngưng lại giữa chừng, chợt thấy ngần ngừ. Đối vợ không cần phải đoạt lấy nhau, nhưng cũng chẳng nên để mất nhau giữa những ngày mưa dài.
Dẫu vậy, cuối năm đó tôi vẫn tự nhủ sẽ cố gắng níu giữ. Tôi bắt đầu gấp lại những oán trách, thay vào đó là gom góp lại những cái chạm nhẹ nhàng: rót cho anh cốc trà lúc vừa đặt túi xách xuống, để sẵn đôi dép ở cửa, gấp gọn áo quần ngửi mùi xà phòng thay vì mặc mỏi màng. Không ồn ào, không la mắng, chỉ âm thầm thế thôi mà lòng thấy nhẹ bớt. Có lẽ đối vợ là một hành trình sửa chữa từ những mảnh vỡ nhỏ, không ầm ầm tiếng nổ, chỉ lặng lẽ vá từng đường chỉ mỏng manh.
Đêm nay mưa vẫn rơi, tôi lại nằm nghe tiếng nước rơi rớt. Anh ấy đã ngủ say sau một ngày dài, hơi thở đều đặn hơn. Tôi với tay tắt cái quạt, đắp thêm chiến khăn len nhỏ lên ngực áo anh, rồi cũng nằm xuống. Năm 2020 mang đi nhiều thứ, nhưng tôi vẫn muốn giữ gìn cho anh, giữ gìn cho cái nhà này, giữ gìn cho hai chữ đối vợ không đơn thuần là một trách nhiệm nữa mà là một chốn bình yên để về. Biết đâu, ngày mai thức dậy, ánh sáng sẽ rọi qua kẽ rèm, và chúng tôi lại thấy nhau rõ hơn giữa những ngày mưa đã qua.







