Phim Đổi vợ với đàn em khi đi cắm trại và cái kết Vietsub - HD

Xem phim sex nhanh Phim Đổi vợ với đàn em khi đi cắm trại và cái kết Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top. Bạn cũng có thể tải xuống www.sexnhanh1.top miễn phí, xem trực tuyến phim jav với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Đổi vợ với đàn em khi đi cắm trại và cái kết Vietsub - HD trên www.sexnhanh1.top để cùng thưởng thức nhé.

Diễn viên: Iori Nanase

Thể loại: JAV, Phim sex Vietsub, Phim sex vung trom, XNXX, XVIDEOS

0/ 5 0 lượt
VLXX
Nội dung phim

Đổi vợ với đàn em khi đi cắm trại và cái kết

Iori với chồng quen nhau từ thời đại học, yêu nhau suốt bốn năm rồi cưới nhau đã gần tám năm. Ngày đầu về chung một nhà, hai người cũng ngọt ngào lắm, đi đâu cũng dắt tay, tối nào cũng nằm tâm sự đến khuya. Nhưng dần dần, công việc công ty nuốt hết thời gian của chồng Iori, anh ta bắt đầu nghiện rượu. Mỗi tối về nhà là mặt mũi đỏ au, mắt lờ đờ, nói chuyện kiếm cớ nào cũng quặng. Iori nhắc nhẹ một câu anh ta gào lên, Iori im lặng anh ta chửi là không quan tâm. Hai người cãi nhau như cơm bữa, tiếng la hét vang xuyên cả căn hộ chung cư, hàng xóm bên cạnh đã phải gõ cửa nhắc khéo không biết bao nhiêu lần.

Thế rồi hôm đó, cuối tuần, nhà Iori có khách. Chồng Iori – tên là Takeshi – có cậu em sau đại học hay gọi là hậu bối tên Kentaro đến chơi, đi kèm vợ Kentaro là Yuki. Yuki trông khá hiền lành, dịu dàng, nhìn vào ai cũng cười tươi như ánh nắng đầu xuân. Còn Kentaro thì thuộc kiểu đàn ông vạm vỡ, vai rộng, nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng ánh mắt sắc lẹm, làn da rám nắng vì hay đi outdoor.

Bốn người ngồi trong phòng khách, Iori với Yuki ngồi sofa, Takeshi và Kentaro ngồi ghế bành. Không khí nặng nề từ đầu đến cuối – vì ngay từ khi Yuki ngồi xuống, cô đã nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa vợ chồng Iori. Takeshi thì ngồi còng lưng, mặt cau có, tay bấm thuốc liên tục. Iori cố gắng nở nụ cười tiếp khách nhưng khóe mắt đỏ hoe vì đêm qua hai người cãi nhau dữ dội.

Yuki nhẹ nhàng nắm tay Iori, nói nhỏ: Chị ơi, hai gia đình mình đi cắm trại cùng nhau đi. Đổi vợ chồng cho nhau – anh Kentaro dẫn chị, anh Takeshi dẫn em. Như vậy ai cũng vui, chuyến đi sẽ thoải mái hơn.

Câu nói ấy khiến cả phòng im bặt. Takeshi ngước mắt nhìn Kentaro, ánh mắt lảng tránh. Kentaro gật gật đầu, cười khẩy: Ý hay đấy, nhưng anh Takeshi chắc không thích lắm đâu.

Takeshi khoanh tay, mặt lạnh tanh: Thích hay không thì kệ. Đi thì đi, tôi không quan tâm. Câu nói ấy tưởng chừng thờ ơ nhưng thực ra là đang cố tỏ ra mình không cần Iori. Anh ta nghĩ, thằng em kia được hưởng lợi, còn mình thì mất đi một gánh nặng.

Iori đứng dậy, ánh mắt cháy lửa nhìn chồng: Thích hay không thì kệ, đi thì đi, tôi cũng không cần anh cho phép.

Thế là kế hoạch được ấn định. Ai cũng hiểu rõ đổi vợ chồng cho nhau chỉ là cái tên gọi, thực chất là hai cặp đôi đi cắm trại để thay đổi không khí, để Takeshi và Kentaro trải nghiệm người phụ nữ khác, cho Iori và Yuki cũng vậy. Nhưng sâu trong lòng, mỗi người đều mang theo những toan tính riêng.

---

Xe khách chạy suốt bốn tiếng từ trung tâm thành phố lên vùng ngoại ô đồi núi. Không khí mát lạnh, mùi cây cỏ hít vào lồng ngực thấy sướng lạ. Kentaro lái xe, ngồi cạnh là Iori. Takeshi ngồi ghế sau cùng Yuki.

Từ lúc lên xe, Kentaro đã tỏ ra cực kỳ ga lăng. Anh ta mở cửa xe cho Iori, nhét cái gối nhỏ phía sau lưng cô, rồi hỏi: Chị Iori, em để nhạc nhẹ nhé? Hay chị muốn nghe gì? Giọng nói trầm ấm, mắt cười dịu dàng nhìn sang.

Iori vốn đang bực chồng, thấy thái độ của Kentaro khác hẳn Takeshi, lòng không khỏi hơi rung. Cô mỉm cười đáp: Anh thích nghe gì thì mở, em không kén.

Kentaro bật một bản acoustic nhẹ nhàng, rồi quay sang nói chuyện suốt quãng đường. Anh ta kể về sở thích leo núi, câu cá, về những chuyến đi một mình trong rừng. Iori nghe mà bất giác dựa đầu vào vai Kentaro lúc nào không hay. Còn bên kia, Yuki kể chuyện cho Takeshi nghe, nhưng anh ta chỉ gật qua quýt, mắt liếc sang bên kia nhìn Iori cười nói với Kentaro mà lòng ghen tuông như thiêu đốt.

Đến nơi, một khu cắm trại ven hồ nước trong vắt, bốn người dựng lều, xếp đồ. Kentaro nhanh nhẹn dựng lều cho Iori chỉ trong mười lăm phút, còn Takeshi loay hoay mãi với mấy cây cọc. Iori đứng ngoài quan sát, cười khúc khích khi Kentaro nói: Anh lắp nhầm ngược rồi, phải xoay bên kia cơ.

Cả buổi chiều, Kentaro ở bên Iori như cái bóng không rời. Anh ta rót trà cho cô, quạt mát cho cô khi cô ngồi nghỉ, rồi rủ cô đi dạo ven hồ. Hai người nói chuyện, cười đùa, Kentaro khen Iori trẻ trung hơn nhiều so với vẻ bề ngoài. Iori đỏ mặt, cố tỏ ra bình tĩnh nhưng tim đập thình thịch.

Chồng Iori – Takeshi – thì ở bên Yuki, nhưng suốt chiều anh ta cứ liếc nhìn Iori. Anh ta thấy khó chịu khi Kentaro chạm tay vào lưng Iori, khi Kentaro cúi sát tai Iori nói gì đó mà cô cười tít mắt. Takeshi nắm đấm lại, hàm nghiến chặt, nhưng không nói gì.

---

Tối đó, sáu giờ, mọi người tập trung ngoài trời nướng thịt. Kentaro ngồi sát Iori, vai kề vai, mùi nước hoa nam nhẹ thoang thoảng từ cơ thể cậu ta phảng phất vào mũi Iori. Anh ta rót rượu cho cô, nói: Chị uống đi, đừng nghĩ nhiều, tối nay cứ vui đi.

Iori uống một li, mặt hơi nóng. Cô liếc sang lều của mình – bên trong tối om, chỉ có một tấm màn ngăn mỏng. Cô biết Kentaro sẽ vào đó cùng cô. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng phần nhiều không phải vì sợ – mà vì một thứ gì đó kỳ lạ, một sự tò mò, một thứ gì đó đang trỗi dậy trong người cô.

Đêm xuống, mọi người tản ra. Yuki rủ Iori đi rửa mặt, hai người đi vào rừng nhỏ phía sau. Yuki thì thầm: Em biết rồi, nhưng không sao, mình cứ thoải mái. Iori gật đầu, má đỏ bừng.

Khi trở về lều, Kentaro đã ở trong đó, nằm trên giường ngủ, áo khoác gối đầu. Anh ta nhìn Iori bước vào, mỉm cười nhẹ nhàng: Anh ngủ trước nhé, em từ từ.

Iori cởi giày, nằm xuống cạnh Kentaro. Khoảng cách giữa hai người chỉ vài centimet. Cô cảm nhận nhịp thở đều đặn của Kentaro, mùi đàn hương từ cơ thể cậu ta. Rồi cô ngủ.

Sáng hôm sau, Iori cảm thấy một cánh tay ấm áp vòng qua eo mình. Cô giật mình, quay sang – Kentaro đang ôm lấy cô, gương mặt cậu ta gần sát, hơi thở ấm áp phả lên trán cô. Iori sững sờ, tim đập thình thịch. Cô định đẩy ra nhưng cơ thể mềm mại, vòng tay Kentaro siết nhẹ như bản năng – chắc cậu ta đang mơ, đang tưởng cô là Yuki.

Nhưng khoảnh khắc ấy làm Iori run rẩy. Lòng bàn tay Kentaro ấm áp, to lớn, áp lên lưng cô. Mùi cơ thể đàn ông phảng phất, sự gần gũi khiến cô quên mất mọi lý trí. Cô nằm im, nhắm mắt, để dòng cảm xúc cuốn mình đi.

Rồi Kentaro thức dậy. Anh ta mở mắt, nhìn sang – và thấy Iori, không phải Yuki. Gương mặt cô gần kề, làn da trắng mịn, mái tóc đen xoã trên gối, đôi môi mọng đỏ. Kentaro thở dốc. Tim cậu ta đập như thể muốn vỡ ra khỏi lồng ngực. Cậu ta biết đó là Iori, vợ của Takeshi, người mà cậu ta mới gặp hôm qua. Nhưng cơ thể, sự gần gũi ban đêm, mùi hương quyến rũ – mọi thứ khiến Kentaro không thể kiểm soát được bản thân.

Anh... xin lỗi em... Kentaro thì thầm, nhưng bàn tay đã di chuyển, nhẹ nhàng vuốt ve cánh tay Iori.

Iori mở mắt, nhìn Kentaro. Không phải sự hối hận, không phải sự ghê tởm – trong mắt cô là một thứ gì đó nóng bỏng, một thứ mà cô đã không cảm nhận được từ Takeshi suốt nhiều tháng nay. Cô không đẩy ra. Ngược lại, cô quay mặt lại, môi cô gần môi Kentaro.

Hãy im lặng... Iori thì thầm.

Và từ đó, mọi thứ sụp đổ.

Kentaro hôn Iori. Ban đầu nhẹ nhàng, như sợ hãi. Nhưng rồi Iori đáp lại, đôi tay cô kéo cổ áo cậu ta. Kentaro cởi áo, cơ thể vạm vỡ của cậu ta hiện ra trước mắt Iori. Cô vuốt ve từng đường cơ, từng nét gân guốc trên ngực cậu ta. Kentaro cúi xuống, đôi môi mềm mại lướt từ cổ xuống ngực Iori, khiến cô rên lên nhẹ nhàng.

Rồi Kentaro cởi đồ Iori. Mọi thứ diễn ra tự nhiên, không có sự ép buộc, chỉ có khát khao bị dồn nén suốt bao lâu. Iori cảm nhận cơ thể mình được khám phá bởi đôi bàn tay mạnh mẽ, bởi đôi môi nóng rát. Cô quên mất mình là ai, quên mất Takeshi, quên mất tất cả – chỉ còn Kentaro và khoảnh khắc này.

Hai người bên nhau trong lều, tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng gió lá bên ngoài. Kentaro khiến Iori đạt đỉnh lần này qua lần khác, mỗi cú thúc mạnh mẽ khiến cả hai thở hổn hển. Cơ thể Kentaro dẻo dai, khỏe mạnh, bền bỉ – cậu ta như một con thú hoang, nhưng lại nhẹ nhàng đến kỳ lạ khi ở bên Iori.

Rồi họ mặc lại quần áo. Iori bước ra khỏi lều, gương mặt đỏ bừng nhưng mắt lại sáng rỡ – một thứ ánh sáng mà cô đã không có từ lâu. Kentaro ngồi bên ngoài, đổ cà phê, giả vờ bình tĩnh nhưng tay cậu ta vẫn run.

---

Trái lại, bên lều của Takeshi và Yuki, mọi thứ diễn ra hoàn toàn khác. Yuki chủ động, cô ấy ôm lấy Takeshi, hôn anh ta, dùng tay ve vãn. Nhưng Takeshi không đáp lại. Anh ta nằm im, mắt nhìn trần lều, suy nghĩ trôi về Iori.

Đêm qua, khi Yuki gục đầu vào vai anh ta, Takeshi chỉ thấy nhớ Iori. Ký ức ùa về – ngày đầu yêu cô, lần đầu nắm tay cô trên giảng đường, lần cô khóc vì hạnh phúc khi được anh cầu hôn. Anh ta nhận ra mình đã sai lầm biết bao. Rượu bia, công việc, áp lực – tất cả đã khiến anh ta bỏ quên người phụ nữ yêu mình nhất.

Takeshi ngồi dậy, Yuki ngẩng lên nhìn anh, chờ đợi. Nhưng Takeshi lắc đầu: Em tha cho anh. Anh không thể... rồi bước ra ngoài.

Takeshi ngồi một mình bên bờ hồ, ngắm ánh trăng phản chiếu trên mặt nước. Anh ta tự hỏi: Mình đã đánh mất gì?

Sáng hôm sau, Takeshi dậy sớm. Anh ta không nói với Yuki, lặng lẽ ra bờ hồ, bắt cá, hái rau dại, rồi mang về nấu bữa sáng. Anh ta nấu cháo gà, xào rau cải, pha trà thơm – tất cả đều là những món Iori thích. Đôi tay Takeshi run khi cầm bát cháo, vì đây không chỉ là bữa sáng – đây là lời xin lỗi mà anh ta đã không nói suốt bao tháng.

Khoảng chừng bảy giờ sáng, Takeshi bưng khay thức ăn, đi nhẹ nhàng về phía lều của Iori. Trên đường đi, anh ta mỉm cười – nụ cười đầu tiên trong nhiều tháng.

Nhưng khi đến trước lều Iori, Takeshi dừng lại.

Cán lều hé mở, bên trong tối om. Và rồi anh ta nghe thấy tiếng thở dốc, tiếng rên rỉ, tiếng thịt đập vào thịt vang lên từ trong bóng tối. Takeshi nghiêng người nhìn qua khe hở – và máu anh ta đông lại.

Iori đang khỏa thân, nằm trong vòng tay Kentaro. Cả hai vẫn còn sót lại hơi thở hổn hển, gương mặt Iori lúc này không còn sự lạnh lùng, sự tức giận – chỉ còn là vẻ thỏa mãn, hạnh phúc thuần khiết mà anh ta đã không bao giờ mang lại cho cô.

Takeshi đứng đó, khay cháo rơi xuống đất, tiếng bát vỡ vang lên. Mắt anh ta nhắm lại, hai giòng nước chảy xuống. Anh ta quay người, bước đi, không nói một lời.

Kentaro ngồi dậy, hoảng hột nhìn Takeshi rời đi. Iori cuốn chăn lại, gương mặt đỏ bừng, miệng lắp bắp: Takeshi... anh ấy...

Nhưng Takeshi đã đi rồi.

---

Ba người trở về thành phố trong im lặng. Yuki lái xe, bên cạnh là Iori – cả hai không nói gì. Kentaro ngồi ghế sau, cúi mặt. Takeshi thì ngồi riêng một chiếc taxi theo về nhà.

Về đến nhà, Takeshi ngồi trước cửa, đợi Iori. Khi nghe tiếng bước chân Iori vào nhà, anh ta đứng dậy.

Takeshi, em muốn giải thích... Iori cất tiếng, mắt đỏ hoe.

Takeshi lắc đầu. Anh ta không giận. Anh ta buồn, nhưng không giận. Anh ta ôm lấy Iori – ôm thật chặt, như sợ mất cô lần nữa.

Anh xin lỗi em, Takeshi thì thầm, giọng khàn đặc. Anh đã không biết trân trọng em. Anh say rượu, anh la hét, anh coi em như không khí. Anh sai rồi.

Iori gục đầu vào vai chồng, nước mắt rơi. Cô biết mình đã phản bội, nhưng cô cũng biết – cái bữa sáng hôm nay, cái cái ôm này, mới là thứ cô luôn tìm kiếm.

Lần sau... đừng có mà hối hận, Iori nấc lên, giọng nhỏ xíu.

Takeshi lau nước mắt cho cô, cười nhẹ: Không có lần sau. Anh sẽ thay đổi, từ hôm nay.

Và cậu em Kentaro – sau chuyến đi đó, cậu ta cũng rút ra bài học. Kentaro gọi điện cho Yuki, nói: Anh xin lỗi. Anh đã sai. Nhưng anh cũng hiểu được một điều – người đàn ông yêu em thực sự sẽ không bao giờ để em phải đi 'đổi' cho người khác.

Kể từ đó, Takeshi bỏ rượu, chịu khó về nhà sớm, học nấu ăn, học lắng nghe. Iori cũng thay đổi, hai người bắt đầu lại từ đầu – không phải bằng sự hoàn hảo, mà bằng sự chân thành.

Còn Kentaro và Yuki? Họ ly hôn sau đó một năm. Nhưng không phải vì chuyến cắm trại – mà vì Kentaro nhận ra mình không bao giờ thuộc về ai đó khi trái tim cậu ta đã bị dạy rằng: thứ gì cũng có thể thay thế.

Về Iori – cô không bao giờ kể cho chồng nghe chuyện đã xảy ra trong lều. Nhưng mỗi khi Takeshi nấu cháo cho cô vào buổi sáng, cô lại nhớ. Và cô biết, đôi khi, một sai lầm là thứ cần thiết để người ta nhận ra mình đang nắm giữ điều gì quý giá.

Đó là cái kết của chuyến cắm trại mà họ từng nghĩ sẽ chữa lành mọi thứ. Nó không chữa lành gì cả – nhưng nó thức tỉnh tất cả.

Thu gọn...