Không khí trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có tiếng đồng hồ chạy đều đều. Cô ngồi trên ghế, mắt vô hồn nhìn vào khoảng không, lòng rối bời vì mối quan hệ phức tạp giữa hai con người vốn chẳng phải ruột thịt nhưng lại gắn bó hơn cả gia đình. Đã bao lần cô tự hỏi, liệu có phải chính sự khác biệt về máu mủ lại khiến cho tình cảm ấy thêm phần khó cưỡng?
Mỗi lần chạm mặt nhau, không gian như đặc quánh lại bởi ánh nhìn, bởi cái chạm tay vô tình hay cố ý. Có những đêm, cô trằn trọc không ngủ được, hồi tưởng lại những khoảnh khắc bên nhau, cảm giác bồi hồi xen lẫn tội lỗi. Nếu như họ là anh em cùng cha khác mẹ, tại sao trái tim lại không chịu phân biệt?
Cô biết rõ, xã hội vẫn luôn nhìn nhận mối quan hệ này với ánh mắt khắt khe. Nhưng đâu ai hiểu được, đằng sau vẻ bề ngoài lạnh lùng ấy là những đêm dài cô đơn, là nỗi khao khát được yêu thương, được che chở. Có lẽ chính sự gần gũi từ nhỏ đã khiến cả hai vô thức dựa dẫm vào nhau. Và rồi, khi nhận ra trái tim đã lạc lối, mọi thứ trở nên khó nói thành lời.
Dẫu biết rằng, đôi khi điều ta muốn không đồng nghĩa với điều đúng đắn. Nhưng tình cảm vốn dĩ không thể điều khiển bằng lý trí. Cô vẫn tự hỏi, liệu có cách nào để giữ trọn cả tình cảm lẫn lẽ phải? Hay rồi cả hai sẽ chỉ là những kẻ lầm lạc, cố níu giữ một thứ tình yêu vốn dĩ không nên tồn tại?







