Những ngày đầu hè, nắng vẫn chưa gay gắt nhưng đủ khiến người ta mệt mỏi. Cô hàng xóm thường ra ban công phơi đồ, mặc chiếc áo mỏng màu nhạt. Từ xa, đôi khi tôi bắt gặp ánh mắt cô, thoáng nhanh rồi vội quay đi. Lần nào cũng vậy, tôi vô tình để ý một vệt nhỏ trên ngực cô — một nốt ruồi nhỏ nhưng lại nổi bật giữa làn da trắng mịn.
Ban đầu, đó chỉ là hình ảnh thoáng qua. Nhưng dần dà, hình ảnh ấy trở thành một nỗi ám ảnh kỳ lạ. Không phải vì nó quá nổi bật, mà vì nó luôn khiến tôi tò mò, muốn biết thêm về cô ấy — về cảm xúc, về câu chuyện riêng tư đằng sau vẻ ngoài lặng lẽ ấy.
Tôi vẫn nhớ lần đầu chúng tôi chạm mặt nhau trong thang máy. Cô mỉm cười nhẹ, đôi mắt hơi cúi xuống. Tôi chỉ dám chào xã giao, trong lòng lại xao động. Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nghĩ về nốt ruồi trên ngực cô, và tự hỏi liệu nó có mang một ý nghĩa nào đó đặc biệt.
Dần dà, những lần gặp gỡ ngắn ngủi trở thành thói quen trong đầu tôi. Tôi tự đặt ra những câu chuyện, những kịch bản tưởng tượng — nhưng không bao giờ dám nói ra. Bởi có lẽ, đôi khi những điều tò mò nhất lại là những điều ta nên giữ cho riêng mình.







