Lúc đầu, mọi thứ có vẻ bình thường như mọi lần bà vợ gọi thợ tới làm móng - ngồi trên ghế, điện thoại trên tay, chẳng buồn nhúc nhích. Cô nhân viên vừa bước vào, Choky đã phải ngoái lại nhìn lần hai: chiếc váy ôm sát, đường cong lộ rõ, lại thêm thần thái tự tin khiến anh không thể rời mắt.
Bà vợ chẳng mấy quan tâm, vẫn cằn nhằn chuyện đến trễ mất mười phút. Cô nhân viên tên Sharon chỉ cười trừ, rút dụng cụ ra, hướng dẫn từng bước. Chờ đến khi bà kia đeo tai nghe, đắp mặt nạ kín mít, Sharon bắt đầu chuyển sang chế độ tán tỉnh: cố tình nghiêng người, để cánh tay áo trễ xuống, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Choky đầy ẩn ý.
Ban đầu Choky còn ngại, nhưng càng nhìn càng thấy nóng mắt, nhất là khi Sharon cố tình chạm nhẹ vào tay anh. Vài câu buông thả, vài ánh mắt gợi tình, anh nhanh chóng mất kiểm soát. Không chờ đợi, anh kéo cô vào góc khuất của phòng khách, mặc kệ bà vợ vẫn đang lim dim với bản nhạc du dương trong tai nghe.
Chỉ đến khi mọi chuyện đã xong xuôi, bà vợ tháo mặt nạ ra, căn phòng vẫn ngập mùi tinh khí và hơi thở gấp gáp. Bà ta trợn tròn mắt, gào thét, chửi rủa, nhưng Choky lẫn Sharon đều đã quá thỏa mãn để quan tâm. Sự thật đã xảy ra, chẳng thể quay đầu.







