Bệnh viện vốn là nơi người ta tìm đến để chữa lành vết thương thể xác lẫn tinh thần, nhưng với hắn, đó lại là sân chơi mới cho những thú vui đê hèn. Người vợ trẻ ấy cứ nghĩ chỉ cần ngày ngày vào chăm sóc ông xã đang nằm viện là đủ, nào ngờ chiếc giường bên cạnh lại trở thành bục diễn cho một gã bệnh nhân nghiện tình dục, luôn thèm khát được đụ vợ của thằng giường bên.
Từ những cái liếc mắt dò xét lúc cô vô tư thay đồ cho chồng, đến những lần vô tình chạm vào tay, vào eo khi cô trao đổi với y tá, hắn càng lúc càng liều lĩnh. Không ít lần, hắn lợi dụng lúc phòng chỉ còn hai người, thản nhiên đưa tay mò mẫm khắp cơ thể mềm mại của cô, bất chấp ánh mắt sợ hãi và những lời van xin yếu ớt.
Thủ đoạn của hắn ngày một tinh vi hơn: giả vờ nhờ cô rót nước, lúc cô quay lưng liền áp sát từ phía sau; hoặc giả bộ đau đớn kêu cứu, khi cô chạy lại gần liền kéo tuột áo ngủ của cô xuống. Cái cảm giác chiếm hữu trọn vẹn thân xác người đàn bà có chồng khiến hắn như phát cuồng, bất chấp cả việc bản thân cũng đang mang bệnh trong người.
Mỗi lần thỏa mãn xong, hắn lại cười khẩy nhìn cô gái trẻ run rẩy thu dọn quần áo rách bươm, còn cô chỉ biết ôm mặt khóc nấc, vừa xấu hổ vừa tủi nhục. Bệnh viện vốn là nơi cứu người, vậy mà với cô, nó trở thành nỗi ám ảnh không thể xóa nhòa, chỉ vì sự tồn tại của một kẻ biến thái luôn thèm khát được đụ vợ của thằng giường bên.







