Sau giờ tan học, khi ánh nắng chiều nhạt dần trên những dãy hành lang vắng tanh, Suzuki bước nhanh về phía cổng trường. Cô nổi tiếng là học sinh giỏi, luôn đứng đầu lớp, gương mặt sáng sủa, nụ cười rạng rỡ mỗi khi nhận giấy khen. Nhưng ít ai biết, đằng sau vẻ ngoài hoàn hảo ấy lại là một tâm hồn đầy mâu thuẫn, thậm chí bồng bột.
Suzuki có một tính cách mạnh mẽ, đôi khi quá ngang bướng và không kiềm chế được cảm xúc của bản thân. Chính điều đó khiến cô dễ sa ngã vào những thói quen không lành mạnh. Cô bắt đầu tò mò, tìm hiểu về chuyện người lớn từ rất sớm, rồi dần trở nên nghiện cảm giác lạ lẫm, mạnh mẽ và nổi loạn ấy.
Hôm đó, cô hẹn gặp một cậu bạn cùng lớp - người từng ngưỡng mộ thành tích của cô. Cả hai không hề có tình cảm, chỉ đơn giản là sự tò mò và ham muốn nhất thời. Họ bước vào một nhà nghỉ gần trường, nơi ánh đèn mờ ảo và không gian yên tĩnh khiến mọi thứ như chậm lại. Suzuki biết mình chưa đủ 18 tuổi, chưa đủ trưởng thành để hiểu hết hậu quả của hành động này, nhưng trong khoảnh khắc ấy, lý trí gần như bị nhấn chìm bởi cảm xúc bốc đồng.
Đó không phải lần đầu, và cũng không phải lần cuối. Suzuki cứ thế lao vào vòng xoáy của những cuộc gặp gỡ chóng vánh, đánh mất chính mình giữa ranh giới của sự nổi loạn và cô đơn.







