Ba đứa bạn nghèo - Hùng, Linh và gã Ben sắp tròn 30 mà vẫn suốt ngày 佯装 biết làm ăn trên TikTok. Chuyện lần này là họ phải làm một video viral bằng mọi giá để móc túi vài đồng thuê xe hơi sang chảnh xếch một tuần. Chủ đề là Sinh nhật Ben: Biến cả phố thành sàn runway! Ý tưởng hời hợt: kéo vài model đường phố về nhảy múa vui nhộn, quay clip edit kỹ lưỡng rồi đăng lên cho nó dính trend.
Chẳng ngờ, cả buổi chiều rờ vô khu thương mại Tràng Tiền Cổ Ngõ, quét phắt cái cổng cao ngất, hết thảy chỉ có mấy bà già đi chợ, mấy em bán hàng rong mặt bằng phẳng bặt vô hình. Tiếng xe inh ỏi, mùi xôi hổi nức mũi, chỉ tụi mình lơ ngơ đứng đó như mấy con vịt bị lột lông. Ben thì sụt sịt, Linh cằn nhằn Đến giờ đi nhậu cho đỡ khổ, còn Hùng thì cố gắng duyên dáng rong ruột hỏi mấy bà trông coi cửa hàng: Chú ơi, chỗ cháu có... anh em nào đẹp trai lúc này không ạ? Chỉ nhận lại ánh mắt tủm tỉm và cái lắc đầu đầy hờ dợ. Vừa thấy sắp tan, ba đứa đã có mấy cái gật đầu đồng loạt: Xong đời, về nhà đi thôi!
Giản dị là vậy, nhưng đúng lúc Hùng quay người đạp xe ra khỏi cổng, ánh mắt nó dính ngay vào một cái bóng trúc trắc standing ngơ ngác bên lề đường, gần góc khuất nhà hát. Đèn đường vàng vọt, lấp láy, loang lổ má phấn mỏng manh. Quần áo hở hang, giày cao gót dính bùn, một đám tóc xoăn rối bù đợi một khách. Phương, vũ nữ thoát y phố cổ, vừa đuổi khách cà khịa vốn hứa mua đồ mà cuối cùng chỉ trà chanh cóc đá vỏn vẹn năm ngàn. Buồn, mệt và đói bụng.
Hùng như thấy cứu tinh bất ngờ, phanh gấp. Linh sững sờ, Ben thì thào: Chú... chú kia là... à mà chắc sai rồi? Hùng mỉm cười rách nịch: Cứu cánh đây rồi! Cứu cánh đây rồi này! Mời em... à không, mời chị lên máy chơi một tí được không? Phương nhìn ba đứa bằng ánh mắt từ từ, tỉnh táo, đầy hoài nghi: Chưa giờ mấy thằng con nhà lành như mấy chú mời đi chơi... Vụ gì? Hùng bật đấm tuyệt vào tay, nói như mở mạch nước chảy: Chúng tôi đang quay video sinh nhật tụi bạn, cần một... à, một chuyên gia biểu diễn! Nhảy điệu lap dance chuyên nghiệp để... để bất ngờ cho tụi bạn, hóa trang là được! Trả tiền! Hùng cố gắng nói hết lời thành thật, giọng nghe hồn nhiên nhưng lộ rõ cái vấn đề đang rình rập: Dùng tiền gạ gái tây ngon vl.
Phương cười ngượng ngùng, nhưng ánh mắt vẫn lạnh: Lap dance ah? Ở đây đường phố này nó không phải 'tây' gạch men mà cũng ngon lắm cậu ạ. Mấy bác đi chơi xế chiều hay khách ế cũng trả cái giá... đáng kể hơn mấy đứa nghĩ. Như thế nào? Linh ghì chặt tay Hùng, nhỏ giọng: Đi thôi Hùng, đi thôi, trông nó không tốt lắm! Hùng một tay lôi chầm Linh, một tay giơ cao cái điện thoại cũ kỹ, mặt mày đăm chiêu: Chị này, nghe này! Em xin dùng tiền... em dùng tiền gạ chị đủ mạnh! Tụi em có... có trăm nghìn đây này! Em xin dùng tiền gạ chị... gạt hết chuyện khó xử, chỉ cần chị lên nhảy một đoạn ngắn thôi được không? Em dám chắc chị sẽ khiến Ben... sướng cả đời! Trăm nghìn nghìn đây! Em dùng tiền gạ chị ngon vl! Phương nhếch mép, rõ ràng là thấy cái trò gạ của Hùng vô vị nhưng đồng thời cũng ánh lên chút chớp nhoáng đồng tiền. Cô liếc nhìn túi tiền mỏng tang của tụi nó, lại nhìn mấy khuôn mặt non nớt, ngây ngô mà kiên quyết. Một cái bĩu môi, rồi một tiếng thở dài đầy phũ phàng: Trăm nghìn? Ngon vl cái cắc... được thôi. Nhưng phải là nhảy thật vui, chuyên nghiệp, chứ không thì bằng không cho một đồng đâu. Địa điểm? Vào góc khuất kia, tối nay giờ này, không ai nhìn. Tiền đưa trước một nửa. Ba đứa reo hò như vừa chiến thắng trận nhỏ, quên hết sự ngượng ngùng. Ben cười toe toét, lẩm bẩm: Ôi giời ơi! Trăm nghìn cũng được ngon vl! Chuyện mời Phương về nhảy lap dance cho bữa tiệc sinh nhật Ben - một màn biểu diễn đầy kịch tính và mờ ám - cứ thế được neo kết bằng những đồng ít ỏi và cái khó tin là được chấp nhận. Đêm đó, góc phố nhỏ sẽ chứng kiến một màn trình diễn bất đắc dĩ, đầy mồ hôi và sự hỗn loạn, nhưng nó chắc chắn sẽ khiến video của họ... dù tốt hay dở, thì cũng sẽ là một dấu ấn không thể nào quên, với cả cái mùi tiền vị tiền chua và cái giá của sự viển vông tuổi trẻ.







