Mấy hôm trước, em gái đồng nghiệp vẫn còn đăng ảnh đi theo thần tượng khắp các sân khấu, check-in hàng quán sang chảnh, mua đủ thứ đồ hiệu khiến ai cũng trầm trồ. Thế mà chưa đầy tháng sau, em đã cạn tiền trọ, tiền ăn, tiền sinh hoạt. Không còn cách nào khác, em đành tìm đến chỗ anh đồng nghiệp gần đó, năn nỉ cho ở nhờ vài hôm trong khi chờ lương.
Anh ta đồng ý, nhưng với điều kiện em phải ký vào một bản hợp đồng ngầm: bất cứ lúc nào anh muốn, em phải chiều theo, không được từ chối. Ban đầu em ngại ngùng, nhưng vì tình thế bí bách, em đành gật đầu. Từ đó, căn phòng trọ nhỏ trở thành chốn riêng tư cho những cuộc mây mưa bất chợt. Có hôm anh vừa đi làm về đã đòi, có hôm nửa đêm tỉnh dậy lại đòi, khiến em dần quen với nhịp sống ấy. Hai người cứ thế qua lại, vừa là ân nhân cưu mang, vừa là bạn tình không ràng buộc danh phận.







