Anh trai em, từng là niềm tự hào của cả dòng họ, học sinh cưng của trường chuyên, tương lai rộng mở như bầu trời đêm đầy sao. Nhưng một ngày, đám bạn cùng lớp, những kẻ ghen tị với trí thông minh và sự nổi bật của anh, đã biến mọi thứ thành địa ngục. Họ cô lập, chế nhạo, rồi bắt nạt anh một cách tàn nhẫn. Thế giới của anh sụp đổ. Anh rút lui về cái vỏ ốc phòng kín, cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. Mẹ, người phụ nữ cả đời hy sinh vì gia đình, đau lòng nhìn con trai dần lụi tàn. Bà làm mọi cách để giúp anh vượt qua khủng hoảng: những lời an ủi ngọt ngào, những cái vuốt ve xoa dịu. Nhưng vết thương lòng của anh quá sâu, quá lớn. Trong tuyệt vọng, mẹ đã tìm đến một cách thức sai lầm, một sự giải tỏa thể xác mỗi đêm, với mong muốn xoa dịu nỗi đau tinh thần cho anh.
Rồi tai họa ập đến. Một tai nạn xe cộ kinh hoàng đã cướp đi bố mẹ trong một đêm mưa bão. Căn nhà rộng lớn, vốn tràn ngập tiếng cười, giờ chỉ còn lại sự im lặng chết chóc, nặng nề như một lời nguyền. Vài ngày sau tang lễ, anh lần đầu tiên bước ra khỏi phòng. Gương mặt anh hốc hác, đôi mắt đỏ hoe, giọng nói khản đặc vì lâu ngày không nói: ...Mẹ... mẹ đi rồi. Giờ chỉ còn em thôi... em có thể... thay mẹ giúp anh... được không?
Trong một khoảnh khắc, em muốn thét lên, muốn bỏ chạy thật xa khỏi cái địa ngục này. Ý nghĩ chạy trốn khỏi tất cả, tìm một cuộc sống bình thường lóe lên trong đầu. Nhưng nhìn đôi tay anh run rẩy, ánh mắt anh chứa đựng sự tuyệt vọng tột cùng, em biết rằng nếu em từ chối, anh sẽ hoàn toàn tan vỡ. Anh sẽ không thể sống sót. Em chỉ biết gật đầu trong nước mắt, chôn vùi mọi giấc mơ và hy vọng của bản thân.
Từ đó, mỗi ngày trôi qua là một cuộc chiến giằng xé giữa tình thương và sự ghê tởm, giữa trách nhiệm và sự tủi nhục. Sáng sớm, khi ánh bình minh còn chưa ló dạng, anh tìm đến phòng em. Anh lặng lẽ kéo chăn, đôi mắt van nài, bàn tay run rẩy luồn vào áo ngủ: Chỉ một chút thôi... anh không chịu được nữa rồi... anh sắp phát điên mất... Em cắn chặt môi, nước mắt tuôn rơi, dang chân để anh trút vào nỗi đau và sự tuyệt vọng. Em cảm nhận được từng giọt nước mắt nóng hổi của anh rơi lên ngực mình, thấm đẫm cả trái tim tan nát.
Đêm khuya, khi cả thế giới chìm vào giấc ngủ, em tự giác sang phòng anh. Trong bóng tối mờ ảo, em quỳ xuống, ngậm lấy anh như mẹ từng làm, cố gắng xoa dịu cơn ác mộng đang ám ảnh anh. Rồi em nằm ngửa ra, đón nhận anh vào sâu nhất, cố gắng lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn anh. Anh vừa đẩy vừa lẩm bẩm những lời cảm ơn, những lời thì thầm tuyệt vọng: Cảm ơn em... chỉ khi ở trong em anh mới thấy mình còn sống... chỉ khi đó anh mới không cảm thấy mình là một phế vật... Em chỉ biết ôm chặt lấy anh, vùi mặt vào mái tóc rối bù của anh, mặc kệ máu mủ, mặc kệ đạo đức. Tất cả đã vượt quá giới hạn đạo đức thông thường.
Chúng ta... đã hỏng hoàn toàn rồi, đúng không? Anh thì thầm, giọng nói nghẹn ngào khi bắn đầy vào tử cung em, gieo rắc vào đó những hạt mầm tội lỗi. Em mỉm cười đau đớn, hôn lên trán anh, cố gắng xoa dịu sự hoảng loạn trong anh: Ừ... có lẽ vậy... nhưng em sẽ không bỏ anh được đâu. Em không thể...
Hôm nay cũng vậy, như bao ngày khác, chúng em lại quấn lấy nhau trong vòng tay tội lỗi, dùng thể xác để bù đắp cho tâm hồn đã vỡ nát từ lâu. Em biết, chúng em đang cùng nhau rơi xuống vực sâu, ngày càng lún sâu vào bóng tối. Nhưng chỉ cần còn hơi ấm của nhau, chỉ cần còn một chút hy vọng mong manh, chúng em sẽ không buông tay. Chúng em đã không còn đường cứu rỗi nữa rồi. Nhưng em sẽ ở bên anh, cùng anh đối mặt với mọi hậu quả, dù cho tương lai có tăm tối đến đâu. Bởi vì, em là em gái của anh, và anh là tất cả những gì em còn lại trên thế giới này. 🖤🔗







