Em gái tôi rất dễ thương và ngoan ngoãn, luôn mang đến cho gia đình những khoảnh khắc ấm áp và yên bình. Cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn và nụ cười tỏa nắng, khiến ai nhìn cũng muốn ôm ngay lập tức. Tôi vẫn nhớ những buổi chiều mùa hè, em thường ngồi ngoài hiên, vừa thổi bong bóng xà phòng vừa cười khanh khách, tiếng cười giòn tan làm tan biến mọi mệt mỏi của cả nhà.
Em không chỉ dễ thương ở ngoại hình mà còn ở tính cách. Em luôn biết nghe lời, tự giác học bài, giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa. Những lúc tôi bận học, em tự chơi một mình, không làm phiền, chỉ lâu lâu lại chạy lại xoa đầu và nói Anh học giỏi nhé! làm tôi thấy yêu em hơn bao giờ hết.
Có lần em bị sốt cao, mặt tái nhợt nhưng vẫn cố gắng không khóc, chỉ nắm chặt tay mẹ và nói Con không sao đâu. Tôi nhìn mà xót xa, tự hứa sẽ bảo vệ em thật tốt. Em gái tôi không chỉ là em, mà còn là một phần quan trọng của trái tim tôi, là nguồn năng lượng tích cực giúp tôi vững bước trong cuộc sống.







