Mayu (25), cô thực tập sinh mới toanh vừa bước chân vào ngành công nghiệp thời trang đầy cám dỗ, nhanh chóng nhận ra bản thân đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát. Với ngoại hình quyến rũ trời cho – body quả táo lồng lộn, đường cong gợi cảm như điêu khắc, nhưng năng lực làm việc lại... đáng thất vọng, Mayu nhanh chóng bị đánh dấu thành cá biệt bởi cấp trên. Dốt nhạt thế này chỉ đáng để làm đồ trang trí thôi, – lời lẽ chê bai như dao cứa trở thành câu cửa miệng trong hàng ngũ quản lý, đặc biệt với ông sếp trung niên mắt dơi ẩn sau cặp kính kim loại lạnh lùng.
Áp lực tăng vọt đến mức bùng phát trong một buổi họp bất thường. Từ giờ, em phụ trách bộ phận người mẫu của chúng ta, – giọng ông sếp thản nhiên, ánh mắt lướt lên xuống cơ thể Mayu như đánh giá một món hàng. Dốt thì đừng nghĩ mình vào văn phòng. Đẹp là lợi thế phải tận dụng! Lương gấp đôi nhưng... chỉ được mặc nội y thôi nhé. Cú sốc như trời giáng. Mayu định phản bác, nhưng những ánh nhìn đồng nghiệp nam không che giấu dục vọng, cùng ánh mắt trừng đầy đe dọa của cấp trên, khiến nụ nghẹn vỉu trong cổ họng.
Môi trường công ty lập tức biến hình. Nhiệm vụ chỉ bắt đầu khi bộ đồ công ty bị thay thế bởi những bộ nội y mỏng tang, bó sát. Trên sàn tập catwalk, giữa văn phòng ồn ào, thậm chí ngay dưới gầm bàn trong giờ nghỉ trưa – Mayu trở thành một bức tranh khiêu gợi di động. Ngực khủng trần trụi như hai ngọn núi, thở hổn hển, chỉ che bởi lớp vải mỏng manh. Đồng nam thì vờ vờ đi qua, tay vô tình chạm vào hông, cùi chỏ quẹo vào ngực; khi đi qua máy photocopy, bất ngờ va chạm, kèm theo tiếng cười trêu ghéo độc địa. Dục vọng đám đàn ông bùng nổ như những ngọn núi lửa ngầm, giới hạn nhân cách nhanh chóng tan rã. Ôi em xinh quá!, Để anh giúp em test độ thoáng khí của dây áo..., Sao em không đi làm người mẫu thật cho nóng bỏng cơ? – những lời đồi trụy, những ánh mắt lòm lòm dán chặt vào mỗi centimet da trần khiến Mayu như rơi vào sa mạc cát nóng bỏng.
Dưới danh nghĩa trách nhiệm công việc và đảm bảo hình ảnh, những mệnh lệnh đồi bại trút xuống như mưa. Ngồi lên bàn anh, tư thế này cho êm vai em nhé!, Nhìn vào đây, cách cúi người thế này mới là chuẩn nội y!, Để anh chụp ảnh 'thử nghiệm' cho áo mới, cố gạo mịn ra nha! – mỗi lời đều mang tính chiếm hữu và xâm phạm. Sự xấu hổ ướt đẫm mồ hôi, đầu óng phê pha từ những cú nhìn sàm sỡ, từ những va chạm vô tình, từ những mùi hương nam tính mạnh ngập tràn không khí. Ban đầu, Mayu gồng mình, mắt nhắm chặt, cố gắng trong tư thế chỉ còn chất rác cảm nhận những sự xúc phạm kia. Nhưng sức kháng cự yếu ớt tan dần. Từ giọng run run nói em không muốn..., cô thành tiếng thở dài thỏa hiệp, đôi môi bật ra những tiếng dạ... vâng... đầy u uẩn.
Dần dần, Mayu sa lầy vào con đường sa đọa không đường lui. Áo vest công ty bị bỏ xó, thay thế là bộ đồ nội y hở hang. Nụ cười gượng ép trở thành nét mặt quen thuộc. Những câu trêu ghéo từ đồng nghiệp, dù thô bạo, cô chỉ im lặng chịu đựng. Ánh mắt ôm trọn cơ thể cô từ mọi hướng, từ góc phòng tối, từ cửa kính vách ngăn – cô đã trở thành công cụ giải tỏa tình dục sống, một món đồ chơi cho bàn tay quyền lực của sếp và mắt tham lam của đám đông.
Đằng sau những bức catalogue nội y hào nhoáng, những mẫu áo lụa mềm mại được quảng bá rạng rỡ, nơi công ty sản xuất nội y giấu một văn hóa công sở độc ác. Nhiệm vụ thực sự của Mayu không phải thiết kế hoặc bán hàng, mà là làm bàn đạp dục vọng cho những kẻ nắm quyền – nhiệm vụ nứng lồn bí mật, xuyên suốt giờ hành chính. Đây là câu chuyện về sự tiêu hóa của một con người thành tài sản trong guồng máy tham nhũng quyền lực, nơi xinh đẹp – vốn là phước – lại trở thành cái cùm sắt đẩy cô vào vực sâu sa đọa không hồi kết. Vòng xoáy lạm dụng, bóp nghẹt nhân phẩm ấy, mới chính là bản chất thối nát thật sự sau vỏ bọc gương loáng.







