Buổi sáng đầu tiên trong văn phòng, mọi thứ vốn đã khiến em rối bời vì áp lực công việc mới. Vừa lật hồ sơ vừa tự nhủ phải tập trung, bỗng một giọng nói vang lên sau lưng: Đưa tôi xem chỗ này. Quay lại, em chạm mắt người đàn ông đứng tuổi, vẻ ngoài lịch lãm nhưng ánh nhìn khiến tim em đập nhanh hơn. Anh tiến lại gần, cánh tay vô tình - hay cố ý - chạm vào vai em, hơi ấm truyền qua lớp vải mỏng khiến em rùng mình.
Từng câu hỏi công việc dần biến thành lời bình luận về dáng vẻ, về cách em ngồi, cách em cầm bút. Em lúng túng, mặt đỏ bừng, cố gắng giữ khoảng cách nhưng anh cứ tiến sát hơn. Không khí ngột ngạt, hơi thở em trở nên dồn dập khi bàn tay anh đặt lên đùi, nhẹ nhàng nhưng đủ khiến cả người em cứng đờ. Em muốn phản kháng, muốn hét lên, nhưng cảm giác xấu hổ lẫn sợ hãi khiến lời nói nghẹn lại trong cổ họng.
Rồi mọi thứ diễn ra nhanh đến mức em không kịp nhận ra. Tiếng cửa phòng đóng sập, tiếng thở gấp, tiếng vải vóc xào xạc… Em chỉ còn biết cắn môi đến bật máu, cố gắng chịu đựng nỗi đau và sự xâm phạm. Cơ thể em run rẩy, nước mắt lăn dài, nhưng không gian tĩnh lặng khiến tiếng khóc trở nên nghẹn ngào. Khi mọi thứ kết thúc, em gục xuống, thở hổn hển, tâm trí trống rỗng, chỉ còn lại cảm giác nhục nhã và sợ hãi đến tê dại.
Ngày đầu tiên ấy đã cướp đi của em không chỉ sự trong trắng, mà còn cả niềm tin vào môi trường làm việc, vào những người xung quanh. Em rời khỏi văn phòng với bộ dạng thất thần, tự hỏi liệu có bao giờ em dám bước vào nơi ấy lần nữa hay không.







