Hôm ấy, tôi đến phòng tập như thường lệ, nhưng lần này có một chút khác biệt. Cô PT mới vừa được phân công hướng dẫn tôi - một cô gái có thân hình chuẩn đến từng milimet, làn da mịn màng, và đôi mắt biết cười khiến ai nhìn cũng phải ngoái lại. Tôi chưa kịp định thần, thì cô đã niềm nở chào và bắt đầu buổi tập.
Không hiểu sao, suốt buổi tập, ánh mắt tôi cứ vô tình (hoặc cố ý) chạm vào những chuyển động uyển chuyển của cô. Mồ hôi lấm tấm trên làn da trắng ngần, bộ đồ thể thao ôm sát làm nổi bật từng đường cong, tất cả khiến tôi thấy khó tập trung hẳn.
Đến bài tập cuối, cô bỗng nhiên cúi người chỉnh lại tư thế cho tôi, để lộ khoảng hở nhỏ trên chiếc quần. Trong khoảnh khắc ấy, tôi không kìm được, bàn tay run run đưa ra, nhẹ nhàng chạm vào phần vải mỏng nơi ấy. Cô không hề phản kháng, thậm chí còn mỉm cười e ấp.
Tôi bắt đầu cảm thấy như mình đang sa vào một cái bẫy ngọt ngào, khó cưỡng. Cô khẽ cúi xuống, tự tay xé toạc một đường nhỏ nơi đũng quần, để lộ ra lớp vải lót mỏng manh phía trong. Tôi hiểu ý, chầm chậm đưa tay vào, cảm nhận hơi ấm và độ ẩm ướt nơi ấy.
Cả hai đều đã đắm chìm trong men say của dục vọng. Cô thở dồn, người run nhẹ, còn tôi thì không thể kiềm chế nổi sự khao khát đang trào dâng. Những cái chạm, những cái vuốt ve dần trở nên gấp gáp hơn, mạnh bạo hơn.
Cuối cùng, không thể chịu đựng thêm, tôi đẩy nhanh nhịp độ, cảm giác như mọi giác quan đều tê dại. Khi cao trào ập đến, tôi bắn mạnh khắp mặt cô - một vệt sữa đặc sánh trắng đục loang ra, đọng lại trên đôi môi hé mở và làn da mịn màng.
Cô vẫn nằm đó, thở gấp, ánh mắt mông lung như chưa tỉnh lại sau cơn mê. Tôi biết mình đã không kiềm chế nổi, nhưng cảm giác ấy - vừa tội lỗi, vừa thỏa mãn - khiến tôi không thể hối hận.
Sau buổi tập hôm ấy, tôi vẫn đến phòng gym đều đặn, nhưng mỗi lần nhìn thấy cô PT xinh đẹp ấy, tôi lại nhớ về khoảnh khắc "vượt giới hạn" ấy, và tự hỏi liệu mình có nên tiếp tục hay dừng lại.







