Maren đứng bên cửa sổ nhìn những chiếc bàn làm việc trống rỗng, đôi mắt mềm mại ánh lên ánh mắt những người đồng nghiệp lùi đi. Cô vừa mới börxong con đường từ ký tên vào giấy lao động, hiên tại cô là một bản nhái lao động hoàn chỉnh nhất – chữ ký cuối cùng nằm dưới trang giấy màu trắng, vẫn còn dấu vết của mực tàu mới. Cả phòng văn phòng tan đi, chỉ còn vài ông bà nữ quản lý nhường bước khách đi lễ, tóc học tóc xôn xao dưới ánh đèn hắt sáng mọi hướng.
Ánh mắt ông ta khi yêu cầu cô tham gia chuyến công tác sau bảy ngày – đó không phải là ánh mắt của sự tin tưởng, mà là ánh mắt của ai đó đang xem một con dao lặn vào hốt xuất. Maren cố giấu đi, lách dịch hành động ngay lập tức: hai ngày sau, cô tìm thấy chiếc son dưỡng môi dịu mềm trên bàn để, màu đỏ như máu tươi, lạnh lùng như giấc mơ. Chiếc son ấy chưa từng thuộc về cô, nhưng bàn tay nhỏ bé của cô đã chạm vào thì nó đã hiện diện đó.
Đêm trước chuyến đi, Maren ngồi nghe tiếng gen xá luẩn luẩn bên cửa phòng, giọng ông ấy hòa vào ánh nước chảy qua ống kiểm vàng. Cô không biết họ đang thảo luận về thuốc biển xanh, hay về một loại gia vị được sử dụng trong nghiên cứu sinh học phẩm. Nhưng ánh mắt của ông ta khi nói chuyện với Maren sau đó thì rõ ràng hơn: “Chờ ngày hái quả ngọt”. Câu nói ấy vang lên như một bài hát buồn, hoặc như một lời hứa đầy sinh lực.
Ngày công tác đến rồi cũng đến. Maren trang trọng đi qua cổng công ty, chiếc túi xách nhỏ bé đang áp vào ngực. Trong túi ấy, chiếc son vừa được cô đặt lại đã biến dịng – màu đỏ đục hơn, hơi sờn ra phía những đường ve. Hết sức cô đi bộ theo đoàn đại hài cùng các cô chú, nghe tiếng cười đùa vang lên từ những chiếc ô tô cỡ lớn. Ánh mắt ông ta ánh lên ánh sáng, và Maren cảm thấy cái lạnh lùng ấy tràn ngập cơ thể.
Bữa tiệc được tổ chức trong một gian hàng trình diễn nghệ thuật ven biển. Nước sải trong menh mốc, pha lê uống theo hộp rượu vang vọng cùng tiếng cười nói. Maren nhận được chiếc ly nước lạnh, mùi thơm của nước cất lấp lánh trong gió biển. Giới hạn cảm thị của cô tăng lên từng phấy, như thể cơ thể đang trao đổi thông tin với thế giới xung quanh một cách tinh tế hơn. Cô uống một ngụm, rồi hai, rồi cả chiếc ly kinh ngạc.
Cảm giác dâng trào như một cơn gió mướt mang theo hương thơm thaudidxữ liệu không gian. Maren rung rinh, chân chịu chập chược trên sàn gạch men, ánh mắt ông ta như thể đang quan sát một bức tranh màu đang dần phát triển trên giấy. Cô cố nói chuyện với đồng nghiệp, nhưng tiếng nói của cô vang lên như một tiếng hát không hoàn chỉnh, lời lần sang lời khác đã bay đi theo cơn gió.
Khi đại hài kết thúc, Maren tìm kiếm chỗ trống trong đoàn đi xe buýt về nhà. Ghép nối câu chuyện với nhau, câu chuyện của những người tìm về nhau giữa đêm khuya và ánh sáng đường phố. Cô ngồi im trong xe, nghe bàn tay ông ta đặt lên vai. Cảm xúc lúc ấy không phải là sự ngặc ngoại, hay Hoảng sợ – mà là sự thuần hoàn, như thể cả cuộc đời cô đang được ông ta chạm vào từng điểm nhạy cảm.
Chiều hôm sau, Maren ngồi trên couch, hai chiếc chân trỏ về phía hai đầu của giường. Cô không nhớ việc làm gì vào đêm qua, nhưng dưới ánh mắt của chính mình trong chiếu gương đứng sau cửa phòng, cô thấy một nét son đỏ tàn vào mép môi. Bàn tay cô run rẩy, nhưng không kể cho ai biết rằng trong tim cô vẫn còn dao động một nghiệt ngã, như thể chờ một kỷ niệm sắp được hái để răng.







