Vì mới sinh nở nên chị không thể đi làm, ở nhà chăm sóc con nhỏ, đón nắng đón gió sớm chiều cũng chỉ để vun vén cho gia đình. Chồng chị vì thế mà càng bận rộn hơn, suốt ngày tất bật với công việc, hết ra ngoài gặp khách lại ngồi máy tính làm báo cáo. Cũng vì thế mà ngôi nhà vắng bóng đàn ông thường xuyên, chỉ có tiếng trẻ con khóc và bước chân nhẹ nhàng của người mẹ trẻ. Có lẽ vì ở nhà lâu, không còn gò bó trong khuôn khổ văn phòng, chị cũng thay đổi cách ăn mặc, thoải mái hơn, thi thoảng là những chiếc váy mỏng nhẹ, dáng rộng, để tiện cho việc cho con bú hoặc khi trở trời se lạnh.
Một hôm, sau cơn mưa rả rích kéo dài, sàn gỗ trong phòng khách bắt đầu phồng rộp, ẩm mốc. Chị gọi thợ đến sửa, người đến là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ ngoài bảnh bao, nói năng nhẹ nhàng. Chị mở cửa, nở nụ cười chào hỏi, vẫn bộ dạng như mọi khi — mái tóc búi gọn, chiếc váy liền mỏng màu pastel, dáng vẻ mảnh mai của người mới sinh con. Đứa bé nằm nôi khẽ khàng, chị quay vào trong pha nước mời khách. Hắn nhìn theo bóng lưng của chị, trong đầu chợt lóe lên một ý nghĩ mờ ám.
Làm việc trong phòng khách, hắn liếc nhìn chị liên tục. Mỗi lần chị cúi xuống bế con, mỗi lần chị nghiêng người lấy đồ, vạt váy lại vô tình kéo cao, để lộ một khoảng da thịt mịn màng. Hắn chậm rãi tính toán, rồi giả vờ kiểm tra lại chân tường, tiến lại gần. Chị không để ý, vẫn quay lưng lại, đang dỗ con. Bỗng nhiên hắn nắm lấy cổ tay chị, kéo mạnh. Chị giật mình, chưa kịp phản ứng thì hắn đã dùng sức đè ngã chị xuống sàn.
Chị cố gắng vùng vẫy, miệng kêu cứu nhưng nhà vắng, tiếng khóc của con nhỏ lẫn trong tiếng nức nở của chị, không ai nghe thấy. Hắn dùng sức mạnh áp đảo, lột bỏ từng lớp vải mỏng trên người chị, tham lam vuốt ve, hôn hít. Chị run rẩy, nước mắt lã chã rơi, nhưng sức chị không thể địch lại sức một người đàn ông to con. Hắn vật chị nằm sấp, giữ chặt hai tay, rồi từ từ đưa dương vật vào trong cơ thể chị.
Cơn đau đớn, nhục nhã, sợ hãi trào lên. Chị cắn chặt môi, mắt nhắm nghiền, cố kìm tiếng khóc để không làm con giật mình. Hắn thở gấp, mỗi cú thúc vào sâu hơn, mạnh hơn, cho đến khi thỏa mãn dục vọng đen tối của bản thân. Khi hắn rút ra, chị nằm im, quần áo xộc xệch, nước mắt ướt đẫm gối. Hắn sửa lại quần áo, nhanh chóng dọn dẹp đồ nghề, rồi bỏ đi, để lại sau lưng một người đàn bà tan nát cả thể xác lẫn tinh thần.
Chị ôm con vào lòng, khóc nức nở. Cái thai trong bụng chưa kịp nguôi ngoai, giờ đây chị lại phải chịu nỗi đau thể xác, nỗi tủi nhục tinh thần không biết tỏ cùng ai. Sự yên bình của một bà mẹ trẻ bỗng chốc tan biến, thay vào đó là nỗi ám ảnh, sợ hãi mỗi khi nghe tiếng động lạ. Trong căn nhà nhỏ, tiếng khóc của con hòa vào tiếng nấc nghẹn ngào của mẹ, vang vọng trong đêm dài tăm tối.







