Căn nhà vốn yên bình bỗng chốc rung chuyển bởi tiếng quát tháo. Hai anh em cãi nhau vang cả xóm, chỉ vì những bất đồng chất chứa bấy lâu nay về việc chăm lo cho gia đình và những tị hiềm cá nhân. Thằng em hầm hầm dắt xe ra khỏi cổng, còn anh cả thì đấm tay xuống bàn, mặt đỏ gay gắt vì giận dữ. Không khí trong nhà đặc quánh lại, lạnh lẽo đến đáng sợ.
Đứng ở góc bếp, bà mẹ lặng lẽ quan sát tất cả. Bà không lớn tiếng mắng mỏ, cũng không bênh vực bên nào. Đợi cho cơn lôi đình của cả hai dịu xuống, bà mẹ giúp làm hòa bằng một cách rất riêng của người phụ nữ cả đời giữ lửa gia đình. Bà lẳng lặng vào bếp, nấu đúng món canh chua cá lóc mà ngày xưa hai đứa vẫn tranh nhau từng miếng dọc mùng.
Bà gọi thằng em quay về, bảo "về mà ăn cơm kẻo nguội". Trên mâm cơm tối đó, bà bắt hai anh em ngồi đối diện nhau. Bà vừa gắp thức ăn cho từng đứa, vừa thong thả kể lại những ngày xưa cũ, cái thời hai anh em còn nhường nhau từng tấm áo, cái lúc anh cả cõng em đi suốt mấy cây số dưới mưa khi em bị ốm.
Bà nói nhẹ tênh nhưng thấm thía: "Nhà mình có mấy người đâu, bát đũa còn có lúc xô nhau, huống chi là anh em. Đừng để cái tôi nó lớn hơn cái tình."
Và cái kết thật nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. Thằng em cúi mặt, lí nhí lời xin lỗi, còn anh cả thì lẳng lặng gắp thêm miếng cá ngon nhất bỏ vào bát em mình. Chẳng cần những lời thề thốt cao siêu, chỉ cần hơi ấm từ bàn tay mẹ và vị ngọt của bát canh quê, mọi rạn nứt dường như được lấp đầy. Căn nhà lại rộn ràng tiếng cười, và họ hiểu rằng, dù thế giới ngoài kia có sóng gió ra sao, nhà vẫn là nơi để trở về và bao dung cho nhau.







