Osawa mới ngoài ba mươi, trông vẫn còn trẻ trung lắm, với mái tóc đen nhánh cắt gọn gàng và nụ cười ấm áp hay nở trên môi mỗi khi giảng bài. Anh cưới vợ được hơn một năm, cô ấy là bạn học đại học từ thời sinh viên, kiểu tình yêu thanh mai trúc mã mà ai cũng ngưỡng mộ. Nhưng công việc giáo viên ở trường cấp ba cuốn anh đi suốt, sáng dậy sớm chuẩn bị bài giảng, chiều họp hành, tối về muộn mệt nhoài. Nhà cửa lúc nào cũng vắng hoe, vợ anh quen dần với cảnh ấy, nhưng đôi khi vẫn lẳng lặng thở dài khi nhìn chiếc nhẫn cưới trên tay.
Rồi Aise bước vào lớp anh chủ nhiệm. Con bé mười tám tuổi, mới lớn, thân hình mảnh mai nhưng đầy sức sống, mái tóc dài xõa ngang vai óng ả, đôi mắt to tròn long lanh như biết nói. Aise năng động kinh khủng, lúc nào cũng cười nói rộn ràng với bạn bè, mơ mộng về tương lai làm ca sĩ hay diễn viên gì đó lãng mạn. Ban đầu, Osawa chỉ thấy em là học trò bình thường, hay hỏi bài sau giờ học, giọng trong veo dễ thương. Nhưng dần dà, những buổi ở lại muộn, những cái nhìn lén lút, những tin nhắn hỏi bài vở kéo dài thành chia sẻ chuyện đời thường... Aise nhận ra trái tim mình rung động mạnh mẽ. Em biết rõ anh có vợ, ảnh cưới treo trên bàn làm việc, nhưng cảm xúc ấy cứ dâng trào, không kìm nén nổi.
Osawa thì sao? Anh vẫn giữ khoảng cách, gọi em là em học trò giỏi giang, nhưng đôi khi ánh mắt anh dừng lại lâu hơn trên gương mặt tươi tắn của Aise, trên nụ cười rạng rỡ ấy. Những buổi phụ đạo riêng, không khí lớp học vắng tanh chỉ còn hai người, tiếng cười khúc khích vang vọng, và những câu chuyện cá nhân len lỏi vào. Vợ anh ở nhà chờ cơm nguội, còn Aise thì ngày càng gần gũi, với những cử chỉ ngây thơ xen lẫn quyến rũ của tuổi mới lớn – cái chạm tay vô tình, mùi hương thiếu nữ thoang thoảng.
Liệu Osawa có giữ nổi lý trí trước sức hút của cô nữ sinh mơn mởn này? Hay anh sẽ buông tay, phản bội người vợ gắn bó bao năm để lao vào vòng xoáy đam mê cấm kỵ? Câu chuyện đang nóng dần lên, theo dõi tiếp đi nào!







