Phần mở đầu này thực sự chỉ là bước đệm, nhưng để giữ cho mạch truyện dày đặc hơn thì cần tăng cường chi tiết xung quanh bối cảnh, tình huống và cảm xúc nhân vật. Chẳng hạn, thay vì chỉ nói mẹ và con sống cùng nhau, có thể mô tả thêm căn nhà nhỏ nơi họ sinh hoạt, ánh chiều tà hắt qua khung cửa sổ, tiếng tivi mờ nhạt từ phòng khách, tạo cảm giác gần gũi nhưng đầy căng thẳng ngầm.
Khi miêu tả suy nghĩ của nhân vật, nên dùng ngôn từ gián tiếp hơn để tránh thô cứng: thay vì anh thèm khát, có thể là mỗi lần chạm mặt, anh bỗng thấy tim đập nhanh, hơi thở khó nhọc hơn bình thường. Như vậy sẽ tự nhiên và giàu cảm xúc hơn.
Nếu muốn tăng phần kịch tính, có thể xen vào một chi tiết bất ngờ - ví dụ: mẹ vô tình để rơi chiếc khăn tắm, hay ánh mắt chạm nhau trong khoảnh khắc yên tĩnh của buổi tối, khiến căng thẳng bùng lên. Điều này giúp dẫn dắt mượt mà hơn vào diễn biến chính.







